Chương 118. Khổ hình triền miên
Tuy chịu đủ đau đớn, tra tấn, nhưng Diệp Vũ gần như không nghĩ đến lá mặt lá trái, không ngờ hận đến tận xương tuỷ mà vẫn phải miễn cưỡng cười vui với một bạo quân.
Như thế, đối địch, thù hận của nàng đổi lại bằng khổ hình vĩnh viễn. Mỗi một lần sủng hạnh, là một lần đan xen giữa máu và mồ hôi, thù và hận, sống và chết triền miên.
Mỗi một đêm, Sở Minh Phong đều thay đủ mọi cách để tra tấn nàng, vỗ về chơi đùa nàng bừa bãi từng tấc da thịt, từng đốt xương, biến nàng từ sợi gân bò thành sợi bún kiệt sức, sống không bằng chết mới tha cho nàng. Ngày hôm sau tỉnh lại chân tay đau nhức, toàn thân như tan ra, nhúc nhích một tý cũng thấy đau đớn vô cùng, nàng bất giác thấy hoài nghi, sau khổ hình thế mà mình vẫn còn sống, lại còn mở to mắt, lại còn dùng được cơm, nói chuyện nữa.
Muốn chết mà cũng chỉ có một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu. Nàng còn có thể chịu đựng được, cũng sẽ không chết dễ như thế. Hai mươi tháng giêng là tiết vạn thọ, giờ Dậu ngày này mở tiệc ở điện Duyên Khánh, quân thần đồng lòng, cùng vui hưởng.
Cách giờ Dậu khoảng nửa canh giờ nữa, Sở Minh Phong sẽ không trở về, đi thẳng từ ngự thư phòng đến điện Duyên Khánh. Diệp Vũ tưởng tượng ra, Kim Ngọc mãn điện, tiệc rượu sống động kiều diễm, quân chủ, triều thần trong ngoài hài hoà vui vẻ, ăn uống linh đình, là một cảnh yến ẩm cung đình phồn hoa thịnh thế.
Bên kia rừng trúc thì huyên náo, có rượu ngon thơm lừng nức mũi, bên này cảnh vắng lặng như chết, hình ảnh cô đơn. Nàng hỏi Trâm Cài, \”Bệ hạ không nói là để cho ta đi điện Duyên KHánh sao?\”
\”Bệ hạ không nói gì ạ, nô tì cũng không biết ý chỉ bệ hạ thế nào\” TRâm Cài đáp lại, dò xét thần sắc của nàng.
\”Trang điểm cho ta\”
\”Hoàng quý phi muốn đến điện Duyên Khánh sao?\”
Diệp Vũ trịnh trọng gật đầu.
Trâm Cài khó xử nói, \”Hoàng quý phi thương thế chưa lành, bệ hạ bảo nô tì phải hầu hạ cho tốt ạ\”
Diệp Vũ cười cười hỏi, \”Bệ hạ cũng không nói chính xác là ta có được tới điện Duyên Khánh không, có đúng thế không?\”
Trâm Cài nghĩ ngợi, \”Hình như là thế ạ\”
Diệp Vũ bảo nàng ta đi gọi hai công công đến, rất nhanh, công công cũng đến, nghe xong sự phân phó của hoàng quý phi, cả hai nhìn nhau, không rõ hoàng quý phi định làm gì.
\”Chỉ mất có một chén trà thôi, các ngươi cần phải chuẩn bị kỹ thứ ta cần, chuyển đến điện Trừng Tâm\”
\”Vâng, nô tài sẽ đi tìm ngay\” Công công lĩnh mệnh đi.
\”Hoàng quý phi, người cần tơ lụa, cây gậy gỗ, và mấy cái bàn làm gì thế ạ.\” Trâm Cài khó hiểu hỏi.
\”Hôm nay là tiết Vạn thọ, ta là hoàng quý phi, sao có thể không có lòng mà không để ý chứ?\” Diệp Vũ thấy trong gương là khuôn mặt tái nhợt của một cô gái, môi cười yếu ớt, nụ cười kia lạnh lẽo.
Trâm Cài lo lắng mãi, cũng chẳng dám nói gì. Trang điểm, thay quần áo xong chỉ mất có một chén trà nhỏ, nàng vừa lòng nhìn mình trong gương, có năm phần yêu mị, năm phần đẹp lạnh, có thể nói là yêu phi tuyệt đại.