Thế nhưng, vậy thì đã sao.
Chung lão thái gia thiên vị Phượng Hữu.
Anh họ Giáp là cháu ngoại, mang họ Lưu, tên là Kiến Điển, cha là một ông chủ xí nghiệp điện tử đang xuống dốc. Năm đó khi cùng Chung thị kết thân, Lưu thị quả thật rất huy hoàng. Chỉ là sau này quản lý yếu kém, thế là dần dần thua lỗ.
Hạng người không có năng lực này, tất nhiên không thể có được sự ưu ái của Chung lão thái gia.
Cuối cùng, kết quả cuộc tranh cãi giữa Lưu Kiến Điển và Phượng Hữu là: đánh đến răng gãy máu đổ.
Lưu Kiến Điển ngập tràn căm phẫn, bấu lấy cái lý lẽ \”kẻ thù của kẻ thù là đồng minh của mình\”, đi tìm Chung Định.
Thái độ của Chung Định chẳng thân thiện gì, thậm chí có thể nói là lạnh nhạt.
Lưu Kiến Điển xu nịnh qua điện thoại, \”Cậu mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận, Phượng Hữu là cái thá gì chứ.\”
Chung Định cười khẽ, \”Tôi hiếm lạ gì?\”
\”Đồ của Kiều Diên và cậu, chẳng lẽ cậu cứ nhường không không thế sao?\”
\”Chuyện của tôi không phiền anh phí tâm.\” Chung Định lười tiếp tục tốn lời, trực tiếp ngắt điện thoại.
Lưu Kiến Điển trước là sững sờ nhìn màn hình điện thoại, sau đó quăng đi, gã ta nghiến răng nghiến lợi cực kỳ dữ tợn, \”Mẹ nó, cái thứ phế vật bùn loãng không trét được tường, còn tưởng mình là đại gia chắc.\” Nói xong vẫn chưa thỏa, gã quét hết tất cả đồ đạc trên bàn xuống đất.
Chung Định cái người này, từ nhỏ đã không gần gũi với đám anh em họ hàng, luôn bày ra cái dáng vẻ xa cách khó gần, trông mà khiến người ta ngứa hết cả răng.
Lưu Kiến Điển nhìn chòng chọc chiếc đèn bàn dưới đất, giẫm lên, \”Để tao xem thử, mày làm sao đấu với Phượng Hữu.\”
Gã dường như nhìn thấy cảnh Chung Định cùng đường mạt lộ, vì thế hơi chút cân bằng lại. Thế nhưng vừa nghĩ đến bản thân nợ nần chồng chất, thì lại cáu kỉnh cực độ.
Gã chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm đồng minh.
Nhưng lại chẳng dễ tìm. Trong số anh em cùng trang lứa, ngoại trừ Chung Định, những người khác đa phần đều về phe Phượng Hữu, bọn họ không muốn mạo hiểm.
Lưu Kiến Điển đơn độc chiến đấu, thảm hại vô cùng.
Trong tình trạng một kẻ sa cơ thất thế, gã đột nhiên nghĩ ra một chiêu mới: nếu như bản thân không cách gì đánh bại kẻ địch, thế thì cứ hóa thù thành bạn, mới là thượng sách.
Thế là, Lưu Kiến Điển đến bên Phượng Hữu nịnh hót.
Phượng Hữu cực kỳ thân thiện, cứ như hai người trước kia chưa từng có ân oán vậy.
Lưu Kiến Điển ngoài mặt thì nói, \”Em Phượng thật là đại nhân không tính toán với tiểu nhân\”, nhưng trong lòng thì lại phừng phừng lửa hận.
Phượng Hữu cười híp híp mắt, \”Anh họ trước kia ngoại trừ ăn uống vui chơi, chẳng có sở trường gì cả, em còn tưởng anh là người cùng sở thích với anh Chung Định cơ đấy.\”