Bạn Chanh – Giá Oản Chúc – Chương 61 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 7 tháng trước

Bạn Chanh – Giá Oản Chúc - Chương 61

Thần xui quỷ khiến, Diệp Tranh dùng điện thoại của mình chụp lấy cảnh này.

Cô nàng zoom vào bức hình, kỹ càng quan sát vẻ mặt của Chung Định.

Vẫn là mặt mày tuấn lãng như xưa, chỉ là khóe miệng vểnh lên một nụ cười nhàn nhạt, chứ không phải là vẻ hờ hững thường ngày.

Diệp Tranh nhìn miết nhìn miết, màn hình vụt tắt.

Cô nàng thở dài một hơi.

Diệp gia và Chung gia có làm ăn qua lại đôi chút. Mới bắt đầu, Diệp gia nhầm tưởng Chung Định là tầng lớp ra quyết định của Chung thị, sau khi nhận rõ chân tướng, Diệp gia liền cắt đứt cái đuôi nịnh bợ đối với Chung Định.

Lúc mới gặp Chung Định, Diệp Tranh còn cảm thấy hắn ta là một ông lớn trong giới kinh doanh, cho nên cũng ôm ấp kỳ vọng và ảo tưởng về hắn. Cô nàng và hắn gặp nhau không bao nhiêu lần, tuy rằng hắn từng cùng cô đi dạo, nhưng cái thái độ đó của hắn, bày rõ ra là không tập trung, cho nên cô nàng cũng không dám chủ động liên lạc với hắn nữa. Dần dà thì, cũng thành nhạt.

Sau này, nghe được những tin đồn liên quan đến hắn, cô nàng cảm thấy may mắn vì mình đã rút chân ra sớm. Bởi vì, đó chẳng qua chỉ là một gã cậu ấm không học vấn, không nghề ngỗng mà thôi.

Chỉ là, bây giờ nhìn thấy hành động thân thiết giữa hắn và Hứa Huệ Chanh, Diệp Tranh lại cảm thấy có chút tức giận.

Diệp Tranh nghe nói, người phụ nữ bên cạnh Chung Định, quá khứ của cô ta rất kinh khủng.

Diệp Tranh cũng nghe nói, Chung Định rất chiều chuộng người phụ nữ đó.

Diệp Tranh lại nhìn tấm hình trong điện thoại của mình. Trong giây phút đó cô nàng chợt nhớ ra, thì ra là cô nàng đã từng gặp Hứa Huệ Chanh.

Chính là cái cô tam bồi đó.

Có lẽ là bởi vì tác phong và thái độ của Chung Định quá tệ, cho nên không có cô gái đàng hoàng nào chịu quen hắn cả.

Diệp Tranh an ủi bản thân như thế.

—-

Hứa Huệ Chanh đội mũ, quấn khăn, che kín hết nửa khuôn mặt, mặc cho Chung Định dắt tay đi khắp chốn.

Mấy năm gần đây, thể chất của cô thay đổi, trở nên sợ lạnh, cứ đến mùa đông thì tay chân sẽ lạnh như băng.

Lúc trước Chung Định có căn dặn chị Vương, nấu mấy món dược thiện tẩm bổ, nhưng mà tạm thời vẫn chưa thấy công hiệu.

Chung Định nắm lấy tay của Hứa Huệ Chanh, cảm thấy như nắm phải một tảng băng vậy. Hắn kéo sát chiếc khăn của cô lại, \”Sao mà vẫn lạnh thế này?\” Cô mặc nhiều quần áo thế mà vẫn không ấm lên được.

\”Gió lớn quá.\” Tiếng nói của cô truyền qua lớp khăn quàng cổ, không rõ ràng lắm.

Chung Định đánh tan suy nghĩ ra ngoài đi tản bộ, hắn kéo Hứa Huệ Chanh đi vào khu nghỉ ngơi.

Dọc theo phía bên phải của cửa Nam, sân vận động đầu tiên chính là phòng banh tường.

Vừa khéo là, Kiều Lăng cũng đang ở bên trong.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.