Du Đường cười lạnh: Ta chẳng qua là dĩ độc trị độc thôi.
【 cũng đúng. 】 hệ thống cố nín cười, nói: 【 nhưng mà, tính cách của Chủ Thần đại nhân ở các tiểu thế giới đều hoàn toàn khác nhau, cũng không biết ngài ấy tại sao lại làm được như thế. 】
Nghe nó nhắc tới vấn đề này, Du Đường mới nhớ ra một chuyện, bèn hỏi : Thống Thống, tổng cộng có bao nhiêu thế giới nhiệm vụ?
【 mười thế giới ạ! Tích cóp đủ 100 vạn tích phân thì sẽ hoàn thành nhiệm vụ. 】
Du Đường nhíu mày: Linh hồn con người bao gồm ba hồn bảy phách, ba hồn gồm thiên hồn, địa hồn, nhân hồn, bảy phách còn lại được chia ra làm hỉ, nộ, ai, sợ , ái, ác, dục .
Du Đường: Như vậy tính ra, đúng là đủ mười thế giới.
Du Đường: Thế giới thứ nhất Ngụy Mặc Sinh luôn rất tiêu cực, bi quan, đây là ai (1); thế giới thứ hai Thẩm Dục tàn nhẫn, dễ nổi giận, đây là nộ (2); thế giới thứ ba Trình Lạc tâm như tờ giấy trắng nhưng lại cực kỳ trọng dục, đây là dục(3); thế giới thứ tư, Tiêu Lẫm chưa bao giờ cưỡng ép, lại luôn yêu thương ,nhường nhịn, lương thiện dịu dàng, đây là ái(4).
(1) ai trong bi ai; (2) nộ trong phẫn nộ; (3) dục trong dục vọng; (4) ái trong ái tình
Như vậy, sau khi phân tích mọi chuyện, Du Đường lại nhìn Lục Thanh Uyên trước mắt, hạ kết luận: Cho nên, suy xét về tính cách của đứa nhỏ này, sợ là phách thứ bảy \”ác\”
【!!! 】 hệ thống kinh hô: 【 ký chủ giỏi quá đi! Nếu phân tích theo hướng này thì mọi chuyện đều ăn khớp!】
Du Đường không tiếp lời hệ thống, bởi vì y đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng.
Ba hồn bảy phách liên kết với nhau, mới được xem như một linh hồn hoàn chỉnh.
Nếu mạnh mẽ chia tách ra, sẽ giống như dùng dao phay cắt xẻ linh hồn thành từng mảnh nhỏ, ngẫm lại có bao nhiêu đau đớn ở trong đó nào ai hay biết, khiến cho người ta sởn tóc gáy.
Liệu rằng Chủ thần đã đau đớn đến mức nào?
\”À, ta biết rồi, ngươi nói như vậy chẳng qua là muốn chọc giận ta mà thôi.\” Lục Thanh Uyên đột nhiên nhoẻn miệng cười, nụ cười chậm rãi hiện ra trên gương mặt xinh đẹp tự phụ của hắn, tựa như một đóa hoa anh túc đang độ nở rộ, độc địa tràn ngập dụ hoặc trí mạng, hắn nhàn nhã đi đến trước mặt Du Đường, vươn ngón tay thon dài nhẹ nâng cằm y lên: \”Nhưng mà, không thể không nói……\”
\”Nam nhân…….\”
Thấy hắn kề mặt càng lúc càng sát lại gần, lại nghe thấy lời này cứ quen quen thế nào, Du Đường đột nhiên có một loại dự cảm không lành.
Cùng lúc đó, hệ thống cũng hô nhỏ: 【 không thể nào, không thể nào, hắn không phải định nói ra cái câu huyền thoại kia đúng không!】
Quả nhiên, Lục Thanh Uyên không phụ sự mong đợi của cả hai người mà câu môi lên, nói.
\”Ngươi đã thành công khiến cho ta chú ý!\”