Nắng hè chói chang, nóng nực khó chịu. Trong phòng trọ hẹp, một cái máy quạt đang bán mạng chuyển động, âm thanh ồ ồ nghe hết sức chói tai, trong lúc giãy chết, thổi ra gió cũng là gió nóng.
Trầm Hàn Sanh ngồi trước bàn bên giường, trên ót đẫm mồ hôi, ánh mắt lại không hề nháy dù chỉ một cái nhìn chằm chằm vào quyển sách trong tay, Diệp Tòng Y nằm lỳ ở trên giường, thờ ơ lật quyển thơ Tống trong tay, thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt linh động chợt cong thành hai vầng trăng rằm, cực đẹp.
– Cậu làm gì nhìn tớ hoài thế? – Trầm Hàn Sanh rốt cuộc cũng không nhịn được lên tiếng,
Hai tay Diệp Tòng Y chống cằm, hơi bĩu môi: \”Chỉ nhìn cậu cũng tốt mà.\”
Trầm Hàn Sanh bất đắc dĩ để sách xuống, xoay người mặt về phía cô: \”Tòng Y, nghỉ hè cậu hẳn là nên về nhà đi.\”
– Vì sao? Tớ vất vả lắm mới dụ dỗ, lừa gạt liên tục, thuyết phục mẹ tớ. – Diệp Tòng Y vừa nói, vừa nhảy xuống giường.
– Bởi vì ở nhà cậu, sẽ thoải mái hơn nhiều lắm, trong nhà có điều hòa mà.
– Lòng yên tĩnh tự nhiên sẽ thấy mát.
Khi đang nói chuyện, bên tai truyền đến tiếng nước, Diệp Tòng Y thuần thục đổi một chậu nước, ngâm một cái khăn mặt sạch sẽ vào nước, sau đó vắt hơi khô.
– Nhìn cậu kìa, trên trán lại thấm mồ hôi rồi.
Một bàn tay trắng nõn đưa tới, Trầm Hàn Sanh cảm thấy trên mặt truyền đến một luồng mát rượi, tâm trạng cũng thấy thư thả, bèn ngoan ngoãn ngồi, để mặc cô thay mình lau đi mồ hôi hột, trong miệng lại nhỏ tiếng lẩm bẩm: \”Tớ không muốn cậu ở đây ăn khổ với tớ.\”
– Ai nói tớ ăn khổ? Tớ cảm thấy rất tốt. – Diệp Tòng Y để khăn mặt qua một bên, thuận thế ngồi xuống đầu gối nàng, hai tay vòng lấy cổ nàng, đáng yêu nhăn mặt nhăn mũi: \”Chẳng lẽ người nào đó lại bắt đầu ngứa ngáy, suy tính làm thế nào bạn gái mình rời xa khỏi tầm nhìn sao?\”
Trầm Hàn Sanh \”khụ\” một tiếng ho nhẹ, sờ sờ tay cô: \”Tòng Y, mùa hè mà vì sao cậu cũng không ra mồ hôi, trên da còn lành lạnh, vuốt thật thoải mái.\”
– Dê cụ. – Diệp Tòng Y khẽ hừ một tiếng.
Trầm Hàn Sanh rụt tay về, mặt đỏ lên: \”Tớ… tớ không có ý đó.\”
– Tớ tớ tớ không có ý đó. – Diệp Tòng Y học khẩu ngữ của nàng, buồn cười nói: \”Cậu nha, luôn luôn giỡn không được, quýnh lên thì nói lắp, ghét nhất là cậu nghiêm trang như vậy, thế nhưng thấy mặt cậu đỏ, lại cho tớ có cảm giác thành tựu, ai, tớ thực sự là thật mâu thuẫn.\”
Trầm Hàn Sanh ha ha cười ngốc, theo thói quen lau sạch mồ hôi.
– Ở nhà của chúng ta nghỉ mát đâu có vật vã như vậy. – Diệp Tòng Y vuốt tóc trên trán nàng, mím môi cười.
Khóe mắt Trầm Hàn Sanh lơ đãng liếc đến quyển sách trên giường, đầu đột nhiên sáng lên, gò má nóng hổi cà cà trên mặt Diệp Tòng Y: \”Cậu cho là ai cũng như cậu, băng cơ ngọc cốt, mát lạnh không mồ hôi?\”
– Chậc chậc, còn nói chưa từng yêu đương, tớ không tin, để dỗ dành con gái, to gan đến độ cái gì cũng dám nói. – Sắc mặt Diệp Tòng Y ửng đỏ, lòng lại ngọt ngào: \”Hừ, ngay cả Hoa Nhị phu nhân cũng dám so, cậu muốn làm Mạnh Sưởng sao?\”