[Bách Hợp-Hoàn] Khiêu Chiến Không Rung Động – Beta Quân (Edit) – Chương 67: Cũng thích – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bách Hợp-Hoàn] Khiêu Chiến Không Rung Động – Beta Quân (Edit) - Chương 67: Cũng thích

Nhịp tim đập từ một đến một phẩy năm lần mỗi giây. Khương Tuyết nín thở, nhưng lại đếm được nhịp tim đập hai đến ba lần trong một giây.

Cô nhắm mắt, không nhìn thấy Trần Song đang làm gì. Chỉ nghe thấy những tiếng động nhỏ xào xạc bên cạnh, hình như Trần Song đang đứng dậy khỏi giường, rồi rất nhanh sau đó, lại nghe thấy một tiếng \”tách\” nhẹ.

Đèn trần trong phòng đã bị Trần Song tắt, chỉ còn lại một dải đèn mờ ảo. Những đốm sáng biến mất, đôi mắt Khương Tuyết bỗng cảm thấy dễ chịu trong bóng tối.

\”Chị thích em, khi em đang làm những điều mình thích, tỏa sáng rực rỡ.\” Trần Song lên tiếng.

Giọng nói không to không nhỏ, chậm rãi mà chắc chắn, vang lên bên tai Khương Tuyết, khiến cô không dám mở mắt ra dù đang ở trong bóng tối.

Trần Song nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp Khương Tuyết. Có lẽ đó không phải là \”gặp mặt\”, mà là lần đầu tiên Trần Song đơn phương \”biết đến\” Khương Tuyết.

Đó là trong tòa nhà văn phòng mờ ảo, là khoảng cách xa xôi, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức hút của Khương Tuyết trên sân khấu.

Nàng cảm thấy Khương Tuyết có một sức sống mãnh liệt, một nguồn năng lượng khổng lồ mà nàng không có. Dù là trên tivi, trên sân khấu, hay là ngoài đời, Trần Song đều có thể cảm nhận được điều đó.

Thậm chí Trần Song còn biết, Khương Tuyết thích và tận hưởng ánh đèn sân khấu.

Vì Khương Tuyết thích, nên Trần Song cũng thích.

Nàng hy vọng ánh đèn sân khấu có thể đưa Khương Tuyết đến những nơi cao hơn, xa hơn, đến những nơi mà Khương Tuyết có thể nhìn thấy những khung cảnh rộng lớn hơn.

Vì vậy, một chút, chỉ một chút thôi, những khoảnh khắc riêng tư trong vài tháng qua, với một ngôi sao lớn hay nũng nịu, mè nheo, nàng sẽ giữ kín trong lòng.

Nhịp tim Khương Tuyết dần dần trở lại bình thường trong bóng tối. Cô ngồi dậy, mắt chưa kịp thích nghi với bóng tối, trước mặt chỉ nhìn thấy hình dáng mờ ảo của Trần Song.

\”Vậy là chị vẫn thích ngôi sao lớn hơn sao?\” Giọng Khương Tuyết nhỏ hơn một chút, rõ ràng là do chính cô đưa ra hai lựa chọn, vậy mà lại truy hỏi: \”Vậy còn… Khương Tuyết ngoài đời thì sao?\”

Trần Song không hề do dự, chỉ chậm rãi nói: \”Cũng thích.\”

Cũng.

Nghe như chỉ là sự bổ sung.

Không phải là lựa chọn hàng đầu.

Khương Tuyết lại nằm xuống, trùm chăn kín đầu, tâm trạng khó tả.

Cô biết Trần Song là fan của mình, mình là người Trần Song yêu thích nhất.

Là người đầu tiên, cũng là người duy nhất.

Thần tượng duy nhất, ngôi sao lớn duy nhất.

Nhưng lại không phải là \”Khương Tuyết\” duy nhất. Không phải là Khương Tuyết đã trả lời câu hỏi \”bạn thân nhất trên đời\” của nàng.

Một lúc sau, Trần Song nhẹ nhàng kéo chăn ra khỏi đầu Khương Tuyết. Lần này ở gần hơn, Khương Tuyết nhìn rõ hơn. Nhìn rõ đôi mắt trầm tĩnh và sáng ngời của Trần Song, cùng với vẻ mặt dịu dàng và quan tâm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.