\” TỐNG TIÊU DU … \”_ Aliyah vừa gọi to 2 người trước mặt vừa chạy hồng hộc đến .
Tống Tiêu Du nghe tiếng gọi liền đứng lại , cô quay đầu lại nhìn thì đúng thật Aliyah đang đuổi theo mình … Nhưng cô gái ấy là ai mà lại biết tên của Tiêu Du chứ ?.
\” Hể … Tôi á ? \”_ Tiêu Du nhìn Vân Nhiên rồi sau đó chỉ vào mình hỏi lại .
Aliyah chạy tới không chần chừa gì ôm chầm lấy Tiêu Du trước sự bất ngờ và bỡ ngỡ của Vân Nhiên , nàng nhìn Tiêu Du bằng cặp mắt sắc lạnh trong khi Aliyah ôm cổ Tiêu Du vừa mừng vừa xúc động .
\” Này cô kia … Cô là ai vậy ? Vân Nhiên à em không hề biết cô ta … \”_ Tiêu Du đẩy nhẹ Aliyah ra rồi quay sang Vân Nhiên giải thích .
\” Không quen mà biết tên , không quen mà ôm ấp , người ta gọi thắm thiết thế kìa mà còn bảo là không quen hả đồ tra nam \”_ Vân Nhiên quát
\” Em là nữ mà ? \”_ Tiêu Du
\” Ừ , vậy thì đồ Tra Nữ \”_ Vân Nhiên đẩy vai Tiêu Du ra bực dọc quay đi .
\” CÔ GIÁO … DƯƠNG VÂN NHIÊN \”_ Aliyah kêu lớn người phụ nữ kia rồi cười tươi 1 cái khi Vân Nhiên đứng lại .
\” Em…là Hồng Kiều Khanh đây ! Cô Nhiên…Tiêu Du … \”_ Aliyah rưng nước mắt sụt sịt khóc .
Tiêu Du ngơ ngác Vân Nhiên quay lại chạy đến gần , Tiêu Du như không ngờ rằng Kiều Khanh lại còn sống … Cô trực trào nước mắt đưa tay chạm vào vai Aliyah sau đó cũng lưng tròng nước mắt lắp bắp hỏi .
\” L…là Kiều Khanh ? Kiều Khanh sao ? Sao khuôn mặt … Lại … lại \”_ Tiêu Du lắp bắp miệng đưa tay lên sờ vào mặt Kiều Khanh.
\” Là tao … Là tao đây … Đến quán cafe bên kia … Tao sẽ giải thích hết cho mày …\”_ Aliyah nói rồi cười nhẹ nhìn cả 2 .
\” KIỀU KHANH … \”_ Tiêu Du không chờ đợi gì ôm chầm lấy bạn mình vào siết chặt , Kiều Khanh cũng biết tại sao Tiêu Du làm vậy thì cũng ôm lại vừa mừng vừa khóc , Vân Nhiên đứng 1 bên cũng không biết nói gì … Có thể Tiêu Du sẽ rất hạnh phúc khi người tri kỷ của mình ngỡ đã chết nay lại xuất hiện trước mặt cô .
Tiêu Du ngỡ mình đã không cứu được Kiều Khanh , nhưng bây giờ nó vẫn còn sống … Nhưng tại sao nó lại xuất hiện với cái tên Aliyah và cái khuôn mặt xa lạ như thế này .
Quán cafe gần đó ~
\” Chuyện là vậy đấy … \”_ Aliyah nói rồi cười nhẹ nhìn cả 2 .
Lần đó cứ nghĩ Kiều Khanh không toàn mạng rồi , nhưng cũng nhờ nó té nằm trên 1 khúc gỗ ngất lịm khuôn mặt bị hủy hoại hoàn toàn đầy máu … 1 người phụ nữ đi du thuyền đã cứu nó lên , chả là vì con gái họ mới chết nên cả gia đình mới thiêu rồi làm theo di nguyện của cô con gái họ là rắc tro xuống biển , vô tình khi giông tan … Kiều Khanh được bọn họ thấy và vớt lên nhưng gần như đã thoi thóp sắp chết … Họ nhanh chóng cho bác sĩ trên du thuyền kiểm tra và hô hấp nhân tạo và đưa Kiều Khanh vào đất liền , 2 ông bà vì quá đau khổ và nhớ con gái nên họ đã quyết định giữ Kiều Khanh lại … Phẫu thuật cho Kiều Khanh khuôn mặt của con gái họ trước kia và đưa sang Mỹ sinh sống , nuôi dưỡng như con gái ruột . Nó hoàn toàn ban đầu không nhận thức được gì khi mới tỉnh , nhưng 1 thời gian sau kí ức dần dần phục hồi … Và Kiều Khanh tiếp sống 1 cuộc sống bình thường với cái danh nghĩa là Aliyah .