\” chúa ơi , Tiêu Du… Hức…em ổn chứ , để tôi đưa em đi cấp cứu \”_ Vân Nhiên khóc lớn khi thấy tình trạng của Tiêu Du bây giờ đỡ cô lên ôm vào lòng Vân Nhiên ngày càng xót xa hơn .
\” ai đã làm chuyện này với mày chứ , để tao đưa mày đi cấp cứu \”_ Kiều Khanh vừa nói vừa đỡ Tiêu Du lên xe giúp Vân Nhiên .
\” Tiêu Du… Híc , em mà có mệnh hệ gì , tôi nhất định sẽ đánh chết em , bắt em đứng trên góc lớp , bỏ mặc em luôn..hícccc \”_Vân Nhiên dùng khăn chậm máu trên mặt nó khóc rồi mắng nhiếc .
\” t…ta..tao không biết nữa…tao nghe..bọn chúng nói …là…cô chủ…nhất định kẻ muốn giết tao…là con gái \”_ Tiêu Du nằm trên đùi Vân Nhiên hơi thở gấp gáp mắt nhắm tịt nói .
\” à…uh …mẹ nó , để tao điều tra xem bọn nào làm \”_ Kiều Khanh.
Phòng cấp cứu…
\” híc…Tiêu Du… \”_ bên ngoài Vân Nhiên ngồi khóc suốt sợ hãi không ngừng . thấy vậy Kiều Khanh đi đến ngồi cạnh nàng .
\” cô nín đi có được không , khóc nhiều không tốt đâu \”_ Kiều Khanh choàng tay qua vai nàng thì nàng phủi tay nó xuống né tránh nó bằng cách ngồi sang 1 bên ghế khác , nó đưa tay lên lau nước mắt cho nàng , thì nàng né mặt qua 1 bên .
\” tôi không sao ! Đừng lo \”_ Vân Nhiên
\” haizzz…em hiểu rồi , để em đi mua nước cho cô \”_ Kiều Khanh quay đi , khuôn mặt khác hẳn lúc trước mặt nàng .
* Tiêu Du…nếu mày chết thì sự chú ý của cô ấy sẽ chuyển về tao , nhất định…cô ấy sẽ là của tao dù thủ đoạn nào đi nữa *_ Kiều Khanh.
……………………..
\” bác sĩ học trò tôi sao rồi \”_ Vân Nhiên đứng lên hỏi khi bác sĩ vừa bước ra từ phòng cấp cứu.
\” mọi chuyện điều ổn rồi nạn nhân không sao chỉ là mất máu hơi nhiều thôi , chúng tôi đang chuyền máu cho con bé , bây giờ cô có thể vào thăm rồi \”_ bác sĩ nói rồi mỉm cười nhẹ như nói lên điều may mắn Tiêu Du đang rất ổn .
Bước đến giường bệnh , Tiêu Du mắt nhắm mắt mở , miệng mấp máy môi như nói gì đó , cơ thể bầm dập được xoa thuốc , trán băng 1 vải băng trắng quanh đầu khóe miệng và mặt thì được dán băng cá nhân kỹ lưỡng .
\” V…Vân Nhiên…à \”_ Tiêu Du mấp máy môi nói .
\” tôi đây , bên cạnh em đây \”_ Vân Nhiên ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh , nằm gục người xuống giường bệnh Tiêu Du , tay đưa lên eo cô ôm lấy đầu tựa vào ngực cô nằm yên vị .
\” tôi xin lỗi… Vì lúc nãy đã lớn tiếng vs cô , làm ơn đừng khóc nữa tôi vẫn chưa chết đâu.. \”_Tiêu Du đưa tay lên đặt lên đầu nàng xoa nhẹ , Tiêu Du cảm nhận được ngực mình đang ướt 1 vệt vì nước mắt của nàng đang rơi vì cô .
\” đừng … Có cãi nhau nữa được không ? Tiêu Du \”_ Vân Nhiên nắm chặt vai áo cô , cắn răng nén tiếng nấc nói .
\” ngoan…nín đi , tôi hứa sẽ không cãi nhau với cô nữa \”_ Tiêu Du cong khóe miệng lên cười nhẹ .
\” còn 1 điều nữa…rất là quan trọng với tôi \”_ Vân Nhiên
\” hửm…có chuyện gì à \”_ Tiêu Du
\” em yêu tôi đúng không \”_ Vân Nhiên nói xong , Tiêu Du mặt đen lại , ứa nước mắt im lặng không trả lời .
\” mau … Trả lời tôi đi chứ còn không thì tôi sẽ biến mất khỏi nơi đây đấy \”_Vân Nhiên giọng cương quyết.
\” t…t…tôi…xin lỗi…\”_ Tiêu Du chảy dài nước mắt .
\” tôi đã nghe cuộc trò chuyện giữa em…và Kiều Khanh…ở sau trường , cái gì của em nó cũng sẽ thuộc về em thôi , bao nhiêu người tranh dành thì hiển nhiên nó sẽ không chịu được nếu làm quá…nó sẽ biến mất khỏi cuộc đời này và tan theo mây khói \”_ Vân Nhiên bật cười ngóc lên nhìn Tiêu Du nói như đang muốn Tiêu Du dành lại mình .
Tới đây , người ngoài cửa tái mặt . nó cắn chặt răng tức giận ly nước nhựa trên tay cũng bị nó bóp nát nước chảy ướt sàn nhà .
* hóa ra…cô ấy biết chuyện mình với Tiêu Du , vậy có nghĩa cô ấy yêu Tiêu Du chứ không hề có 1 chút tình cảm với mình *_ Kiều Khanh ứa nước mắt vành môi mếu đi , nó tức giận bỏ đi 1 hơi ra xe bỏ về .
Tiếng chuông điện thoại của nó reo lên , nó bắt máy chả ai lạ đó là Vân Nhiên gọi nó vì thấy nó đi lâu quá nên sợ có chuyện gì , nàng cũng lo lắng cho nó nhưng không phải là tình yêu mà là tình cô trò bình thường thôi .
\” alo , Kiều Khanh hả ? Em đi đâu lâu quá vậy \”_ Vân Nhiên
\” à…ba em gọi có việc nên em về gấp quên mất báo cho cô và Tiêu Du \”_ Kiều Khanh vừa lái xe đi vừa nói … Trong nước mắt đầm đìa.
\” uh…vậy thôi em về cẩn thận nhé \”_ Vân Nhiên dặn dò
\” dạ , cô chăm Tiêu Du giúp em \”_ Kiều Khanh nói rồi cúp hẳn máy chạy xe bán mạng nhanh nhanh và nhanh nữa .
……………..
\” cô gọi ai thế ? \”_ Tiêu Du hỏi .
\” à Kiều Khanh ấy mà , em ấy bảo mua nước nhưng thấy lâu quá không quay lại nên cô gọi xem \”_Vân Nhiên nắm chặt tay cô nói
\” à…chắc nó về nhà rồi ý \”_ Tiêu Du
\” uh , em ấy về nhà vì có chuyện gấp rồi \”_ Vân Nhiên nhìn cô nói cười nhẹ .
\” tôi…xin lỗi cô…tôi đối vs cô là thật lòng , nhưng mà Kiều Khanh cũng yêu cô thật lòng , với lại 1 kẻ lăng nhăng như tôi lúc nãy cô thấy rồi đấy , tôi không xứng với cô bằng Kiều Khanh đâu \”_ Tiêu Du cười nhạt , rút tay mình lại và nói .
Vân Nhiên không trả lời , nàng kề môi xuống hôn lên môi Tiêu Du nhẹ 1 cái biết miệng cô đau , nên nàng không thể tiến xa thêm được , Tiêu Du khựng người đơ ra nhìn nàng cái cảm giác ấm áp và hạnh phúc của nàng mang lại cho cô , như thực sự nàng tin tưởng cô không phải loại lăng nhăng khi bên cạnh nàng .
\” V…Vân Nhiên… Híc…Tôi yêu cô … Thực sự rất yêu cô \”_ Tiêu Du chòang tay qua vai kéo nàng ôm vào lòng khóc thút thít lên nói đủ cho nàng nghe .
———————————————-
Thấy mn ủng hộ nhiệt tình nên au hạnh phúc quá…😭 au ra thêm chap nè .
Mn nhớ ấn bình chọn và fl au nha au yêu mn nhìu lắm ý ❤
Cmt để mk xem ý kiến của mn nhé