Chương 67
Ôn Xuyên đứng bên bờ biển cho hải âu ăn một lúc, cảm thấy hơi chán, cậu nhìn quanh tìm kiếm Thẩm Dật Thanh. Hắn đi nghe điện thoại đã hơn mười phút rồi, chắc cũng sắp quay lại.
Cậu chỉ tìm vài giây đã thấy thầy Thẩm giữa đám đông. Hắn đang đứng sau một tảng đá, giơ điện thoại lên, camera hướng vào cậu. Trông có vẻ hắn đã chụp không ít ảnh. Ôn Xuyên đặt thức ăn cho hải âu lên tảng đá lớn để chúng tự ăn, rồi di chuyển về phía Thẩm Dật Thanh.
Chẳng tốn quá nhiều sức, Thẩm Dật Thanh chỉ hai ba bước đã trở lại bên cậu. Ôn Xuyên lay nhẹ ngón tay hắn, giọng khẳng định: “thầy Thẩm chụp lén em.”
Cách dùng từ nghe như chỉ trích, nhưng giọng điệu lại mềm mại, rõ ràng là đang làm nũng với hắn. Thẩm Dật Thanh cong môi cười cười, nắm lấy tay cậu, khẽ \”Ừm\” một tiếng: “Bị em phát hiện rồi.”
Ôn Xuyên chớp chớp mắt, cảm giác \”thầy Thẩm xấu xa\” ấy lại dâng lên trong lòng. Dường như cái \”vỏ bọc\” đứng đắn của hắn đã giảm đi một chút. Hắn cứ trắng trợn trêu chọc cậu như vậy, khiến cậu đỏ hết cả mặt!
“Để em xem.” Cậu muốn nhìn màn hình điện thoại của Thẩm Dật Thanh. Nhớ lại quá trình hai người yêu nhau, đừng nói là chụp ảnh cho nhau, ngay cả một bức ảnh chung cũng chưa có. Không nhắc thì không nghĩ ra, giờ đột nhiên nhắc đến, nhận ra thiếu sót này, đúng là ngày hoàng đạo, có thể bù đắp thì phải bù đắp ngay.
Điện thoại của Thẩm Dật Thanh đặt ngay trước mắt cậu. Ôn Xuyên dùng ánh mắt khắt khe xem xét, từ sợi tóc đến độ phơi sáng. Được rồi, cậu phải thừa nhận gu thẩm mỹ của thầy Thẩm quá tốt, không thể chê vào đâu được. Cậu còn thấy hắn đã tô điểm cho cậu đẹp hơn, làm gì có chuyện đẹp đến thế cơ chứ?
Lông mi mình có dài đến vậy không? Da sao lại trắng như sứ vậy?
Cậu livestream nhiều lần như vậy mà chưa từng để ý.
“Bác sĩ mấy anh có phải có rất nhiều kỹ năng không?” Ôn Xuyên có được một người yêu đa tài, cảm thấy mình quá hời.
Thẩm Dật Thanh tắt màn hình, khóa những bức ảnh đẹp vào thư mục riêng của mình: “Không nhiều lắm, chụp ảnh chỉ chụp X-quang, không học qua nhiếp ảnh.”
Hắn hơi ngừng lại rồi nói: “Chỉ là chụp đại thôi, do người mẫu đẹp.”
Ôn Xuyên được khen, đây không phải lần đầu cậu được thầy Thẩm khen. Hắn cứ đổi đủ kiểu để \”cho cậu ăn kẹo\”, chỉ cần là kẹo thì lúc nào cũng ngọt, lần nào cũng vậy, vĩnh viễn không ngán.
Cậu vui vẻ đón nhận lời khen, cũng sắp xếp để chụp cho Thẩm Dật Thanh vài tấm ảnh. Cậu lăn lộn đủ tư thế mất một lúc lâu, vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó. Biểu cảm của Thẩm Dật Thanh có vẻ quá nghiêm túc. Khi nhìn thẳng vào màn hình, hắn trông như đang diễn thuyết trên bục giảng, ngạo nghễ nhìn xuống. Hơn nữa, hắn cũng không tương tác với hải âu, không khí không được đúng lắm. Nhưng Ôn Xuyên không muốn bị kiệt tác của thầy Thẩm \”dìm hàng\” xuống.
Cậu nghĩ ra một ý, cong cong mắt, bảo Thẩm Dật Thanh lại gần. Khoảnh khắc hắn đến gần, cậu dùng một chân đứng vững, hôn nhẹ lên má hắn.