Chương 66
Tờ giấy hôn thú màu đỏ tươi, bắt mắt, được nhân viên dán ảnh xong rồi trao tận tay cặp đôi mới cưới.
Trên ảnh, hai người mặc áo sơ mi trắng, nụ cười rất giống nhau. Ôn Xuyên không chớp mắt nhìn, cùng Thẩm Dật Thanh giơ cao giấy hôn thú chụp ảnh kỷ niệm.
Lại một tiếng \”tách\” nữa, quy trình đăng ký kết hôn ngắn ngủi hoàn toàn kết thúc.
Từ giờ phút này, họ chính là vợ chồng hợp pháp.
Ôn Xuyên ôm tờ giấy chứng nhận nóng hổi lên xe. Vừa đóng cửa xe lại, eo đã bị người bên cạnh ôm lấy. Thẩm Dật Thanh ghé sát môi cậu, nhẹ nhàng mút lấy.
Thẩm Dật Thanh rất ít khi thể hiện như vậy ở bên ngoài. Ôn Xuyên cảm nhận được sự kích động trong hơi thở của hắn. Nụ hôn này không vội vàng, nhưng lại nồng nhiệt. Ôn Xuyên biến thành một viên kẹo, bị người ta ngậm trong miệng, tan chảy thành nước đường.
Mặt cậu ửng đỏ, trong ngực như có một nồi lẩu nhỏ, hạnh phúc sôi sục.
Nụ hôn kéo dài, khi nhiệt độ môi răng hạ xuống, Ôn Xuyên mở mắt. Thẩm Dật Thanh vuốt ve mặt cậu, hỏi: \”Có muốn đi chơi không?\”
Ôn Xuyên lập tức gật đầu. Mối quan hệ của hai người thăng cấp, đáng ăn mừng biết bao! Cứ thế về nhà thì cảm thấy có gì đó kỳ lạ, có vẻ quá đỗi bình thường. Cậu muốn làm điều gì đó có ý nghĩa kỷ niệm, để nhiều năm sau nghĩ lại vẫn có thể nhớ rõ tâm trạng lúc này.
Thẩm Dật Thanh nhanh chóng đưa ra quyết định. Hai người lái xe rời khỏi thành phố, vòng đi vòng lại, đến nơi mà Thẩm Dật Thanh đã đi công tác cách đây không lâu. Mặc dù là mùa đông, nhưng nhiệt độ ở Hoa Thành vẫn rất dễ chịu.
Hai thành phố này nằm gần nhau, nhưng lái xe cũng mất hơn ba giờ. Nhờ chính sách của bệnh viện, Thẩm Dật Thanh được nghỉ ba ngày, họ có thể ở đây vài ngày rồi mới trở về.
Bờ biển mùa đông có những chú hải âu đến tránh rét. Điều đầu tiên Ôn Xuyên muốn làm khi đến đây là đi cho hải âu ăn. Hoa Thành không thể gọi là biển, gọi là hồ thì đúng hơn. Biển là không nhìn thấy bờ bên kia, nhưng hồ thì bờ bên kia là những ngọn núi trùng điệp.
Ôn Xuyên chưa từng đi biển, lần đầu tiên nhìn thấy nhiều hải âu như vậy nên thấy lạ lẫm. Bên bờ cũng có nhiều người, ồn ào nhộn nhịp. Thẩm Dật Thanh đẩy cậu đến vị trí có tầm nhìn tốt, rồi đi đến gian hàng nhỏ mua thức ăn cho hải âu.
Ôn Xuyên ghé vào hàng rào xem mọi người chơi đùa với hải âu. Tiếng cười và tiếng kinh ngạc vang vọng bên bờ. Có người bị hải âu mổ tóc, có người cầm bánh mì ném lên trời. Cảnh tượng quá thú vị, Ôn Xuyên xem mà bật cười.
Bên cạnh Ôn Xuyên có một cô gái trẻ, nhìn dáng vẻ là sinh viên đến chơi, bị hải âu làm cho không ít rắc rối nhưng vẫn không nỡ rời đi, tay nắm chặt túi thức ăn cho hải âu một cách rụt rè.
Ôn Xuyên quan sát một lúc, nhận ra sự bối rối của cô gái, liền tốt bụng nói: \”Cứ xòe tay ra, hải âu sẽ không làm hại em đâu.\”
Cô gái quay đầu lại, ánh mắt chạm vào cậu dường như hơi sáng lên, trên mặt ửng hồng: \”Anh nói đúng, em sợ chúng nó mổ em, nên động tác quá lớn. Hải âu chắc sợ con người hơn chứ nhỉ?\”