Chương 63
Vì còn có chuyện quan trọng hơn cần làm, Ôn Xuyên không đào sâu nguyên nhân của cái cảm giác kỳ lạ đó. Thẩm Dật Thanh hôn cậu một cái rồi đi nấu cơm. Ôn Xuyên không tìm được thời cơ thích hợp, đành để chuyện đo kích cỡ lại đến nửa đêm.
Chờ thầy Thẩm ngủ say, cậu lén lút tỉnh dậy, rón rén dùng sợi chỉ tơ quấn một vòng quanh ngón giữa và ngón áp út tay trái của thầy Thẩm. Trong bóng tối, cậu sờ soạng rất khó khăn, mồ hôi ướt đẫm người. Xong xuôi, cậu cẩn thận cất vòng chỉ tơ vào ngăn kéo, trở về vòng tay của Thẩm Dật Thanh.
Ngày hôm sau, cậu bắt đầu vẽ vời, gọi điện thoại cho cửa hàng đặt làm. Ôn Xuyên thậm chí còn tìm thầy phong thủy để chọn ngày lành cho việc cầu hôn, và nhận được lời khuyên rằng tháng sau có nhiều ngày đẹp.
Ôn Xuyên nghe vậy không mấy vui vẻ, cậu muốn thực hiện kế hoạch ngay trong tháng này. Nhưng kết quả tính toán ngón tay cho thấy, chỉ còn bảy ngày nữa là đến tháng sau. Ôn Xuyên đang định làm khó thầy phong thủy thì cậu \”…\”
Thời gian trôi qua thật mơ hồ.
Tiếp theo là đặt địa điểm, mua hoa và những thứ tương tự. Cậu đã làm chủ tiệm bánh ngọt lâu năm, đã tạo ra cảm giác nghi lễ cho không ít khách hàng, từng thấy tháp bánh kem và tháp champagne được bày trong vườn hoa, cũng từng thấy những cặp đôi ôm nhau hôn dưới ánh nến lung linh ở quán bar với chiếc bánh kem nhỏ. Giờ đến lượt mình, phong cách quá xa hoa hay quá cá tính đều không phù hợp với cậu và thầy Thẩm.
Đơn giản và ấm cúng một chút sẽ tốt hơn.
Cậu còn phải làm một chiếc bánh kem nữa. Một thợ làm bánh ngọt mà lại dùng bánh kem của tiệm khác vào ngày cầu hôn của mình thì không ổn chút nào!
Cậu phải đến tiệm bánh ngọt một chuyến, ở đó có đầy đủ dụng cụ hơn, bàn điều khiển cũng dễ dùng hơn.
Sáng hôm sau, Tiểu Từ nhận được tin liền lái xe đến đón cậu. Ôn Xuyên nhanh chóng nhảy vào xe, Tiểu Từ giúp cậu cất xe lăn gọn gàng, miệng lẩm bẩm: \”Ông chủ, anh muốn làm gì thì cứ nói với bọn tôi là được, không cần anh tự mình ra tay đâu.\”
Ôn Xuyên cười cười, nói: \”Lần này không giống, tôi phải tự mình làm.\”
Tiểu Từ hỏi: \”Có phải làm bánh sinh nhật cho bác sĩ Thẩm không?\”
Ôn Xuyên cong mắt, nói: \”Là để dùng khi cầu hôn anh ấy.\”
Tiểu Từ gật đầu, theo bản năng \”À\” một tiếng. Xe vừa khởi động, cậu ta mới mở to mắt, nhìn về phía Ôn Xuyên, âm lượng tăng cao vài bậc: \”Ông chủ, anh muốn kết hôn!?\”
Ôn Xuyên nói với giọng nhẹ nhàng: \”Đúng vậy, nhưng các cậu chú ý nhé, đừng để thầy Thẩm biết.\”
Tiểu Từ vội vàng gật đầu: \”Tất nhiên rồi!\”
Ngay sau đó, cậu ta cảm thán: \”Thời gian trôi nhanh thật, Tết sắp đến rồi, ông chủ cũng sắp kết hôn!\”
Rồi lại nắm chặt vô lăng thở dài: \”Sao tôi vẫn độc thân thế này!\”
Ôn Xuyên nghe vậy bật cười, nói: \”Không phải cậu không vội tìm đối tượng sao?\”
Tiểu Từ nói: \”Thấy anh và bác sĩ Thẩm sống tốt như vậy, tôi có chút hứng thú! Nghĩ không bằng nói chuyện yêu đương, lỡ gặp được người mình thích thì sao.\”