Chương 59
Ôn Xuyên cũng không ngờ mọi chuyện lại biến thành như vậy, tựa như không đoán được Thẩm Dật Thanh sẽ về sớm tới ba tiếng đồng hồ.
Món đồ chơi bị ném vào một góc, thay vào đó là đôi môi mềm mại và những ngón tay của hắn. Cậu run rẩy dữ dội, mỗi thớ thịt đều như bị người bóp nát thành nhân, trộn thêm rất nhiều dầu để dễ ăn hơn.
Thẩm Dật Thanh không hôn môi cậu, mà dưới ánh đèn, hắn cứ nhìn chằm chằm cậu, còn hỏi những câu hỏi rất thực tế: \”Chạm vào chỗ này có thoải mái không?\”, \”Bảo bối sao lại khóc, đau sao?\”, \”Mạnh hơn một chút có chấp nhận được không?\”… Những câu hỏi như thế nhiều không kể xiết.
Ôn Xuyên bị hắn giày vò, chốc lát thì thở hổn hển, chốc lát thì nín thở, ngoại trừ tiếng rên rỉ, cậu không phát ra được thành tiếng.
Không hiểu sao bác sĩ ngoại khoa lại có ma lực đến vậy, quá đỗi quen thuộc với cấu tạo cơ thể người, mỗi điểm đều tìm đến vô cùng chính xác. Ôn Xuyên liền biến thành chú gấu đồ chơi bị điều khiển, các nút bấm đều nằm trong tay thầy Thẩm.
Thời gian giày vò quá dài, Ôn Xuyên cuối cùng chịu không nổi, cũng tìm lại được giọng nói của mình, nhỏ giọng cầu xin, hy vọng thầy Thẩm cho cậu \”một con đường sống\”.
Thẩm Dật Thanh cũng không phải người vô tình, huống chi chân bạn nhỏ còn đang bị thương. Cho dù muốn ăn sạch sẽ \”bánh kem nhỏ\” cũng phải chờ khi cơ thể cậu hoàn toàn khỏe mạnh. Nhưng ngoài miệng hắn lại không chịu dễ dàng tha thứ, hỏi: \”Còn học được gì nữa?\”
Ôn Xuyên vừa muốn khóc, sao ngay cả chuyện cậu xem video ngắn như vậy hắn cũng đoán được?
Ngón tay bên dưới đột nhiên cong cong, Ôn Xuyên không nhịn được thốt lên một tiếng thở gấp gáp, cảm giác như bị đào rỗng. Những đoạn hình ảnh còn sót lại trong ký ức bay lượn trong đầu. Ôn Xuyên vô thức ôm lấy cổ thầy Thẩm, khẽ gọi một tiếng:
\”Daddy.\”
Dưới ánh sáng mờ nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Dật Thanh hút hồn người. Ôn Xuyên mất hết sức lực, trước mắt mơ hồ, chưa kịp nhìn kỹ đã ngất đi.
Thẩm Dật Thanh bị câu nói của cậu chọc đến \”bốc hỏa\”, suýt chút nữa không nhịn được mà \”nuốt chửng\” luôn \”bánh kem nhỏ\”. Cảm xúc kích động trong lòng không có chỗ phát tiết, đành phải dùng ‘nước lạnh’ trấn áp, khó khăn lắm mới thu dọn sạch sẽ cho tiểu bảo bối, ngay sau đó đi vào phòng tắm.
Nút áo sơ mi đã cởi bỏ, yết hầu và cổ đều đã đỏ ửng. Bọt nước ướt đẫm vừa chạm vào đã tan thành hơi nước.
Hắn cúi đầu nhìn ngón tay mình, da hơi nhăn vì nước ngâm nước lâu, nước lạnh xối qua, chỉ còn lại cảm giác trơn trượt.
Ước chừng mất nửa tiếng, hắn mới rời khỏi phòng tắm.
bạn nhỏ cuộn tròn trong chăn, mí mắt đều hồng. Hắn cúi người hôn nhẹ, rồi ôm cậu vào lòng mình.
Một giấc ngủ thẳng đến trưa hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào lưng vai ấm áp dễ chịu.
Thẩm Dật Thanh rất ít khi ngủ lâu như vậy, cho dù trực đêm, ban ngày ngủ bù cũng chỉ khoảng năm tiếng. Hôm nay là một ngoại lệ, có lẽ trong lòng đã mãn nguyện, khiến hắn hoàn toàn thả lỏng, từ tinh thần đến thể xác.