Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi – Chương 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi - Chương 56

Chương 56

Mộng tưởng sở dĩ được gọi là mộng tưởng, xét cho cùng vẫn còn thiếu một điều gì đó so với hiện thực, ví dụ như bầu không khí, dũng khí… Ngọn lửa trong lòng Ôn Xuyên sẽ bùng cháy lên, nhưng lại vụt tắt trong sự do dự. Những chuyện như kéo Thẩm Dật Thanh làm càn thì cậu vẫn chưa làm được.

Thích một người quá đứng đắn cũng không tốt.

Cậu nhét chiếc thùng chứa đầy ‘tà niệm’ xuống gầm giường, không nhìn thấy thì sẽ không nghĩ đến nó nữa.

Hai người cứ thế qua vài ngày. Thẩm Dật Thanh nhận được điện thoại của phó viện trưởng bệnh viện. Ôn Xuyên nghe thấy là yêu cầu hắn đi công tác tham gia một diễn đàn học thuật học thuật. Thẩm Dật Thanh không đồng ý, nói mình sẽ nghĩ lại. Giọng nói đầu dây bên kia cứ đứt quãng, ngữ khí thành khẩn lại khó xử.

Lãnh đạo bệnh viện đã lên tiếng, mà thái độ vẫn như vậy, có thể thấy địa vị của Thẩm Dật Thanh ở bệnh viện cao đến mức nào. Ôn Xuyên và hắn làm ngành nghề khác nhau, ngày thường Thẩm Dật Thanh nói chuyện phiếm với cậu cũng sẽ nhắc đến tài liệu y học, công việc bệnh viện, chỉ là khác nghề như cách núi, Ôn Xuyên tai này lọt tai kia trôi tuột.

Sự hiểu biết của cậu về bệnh viện chỉ giới hạn ở câu “thầy Thẩm rất lợi hại”.

Hiện tại cậu xóa bỏ phán đoán ban đầu, đổi thành “thầy Thẩm siêu cấp lợi hại”.

Cuộc điện thoại của Thẩm Dật Thanh không dài, chưa đến mười phút đã ném điện thoại sang một bên, đi vào bếp nấu cơm.

Việc nấu cơm này mấy ngày nay hắn vẫn đang học theo Ôn Xuyên, dù chỉ biết xào vài món cơ bản nhưng tiến bộ khá lớn.

Hơn nữa, Ôn Xuyên phát hiện, Thẩm Dật Thanh quen làm thí nghiệm và phẫu thuật, nên việc đong đếm các từ như “số lượng vừa phải”, “một chút” rất chính xác. Mỗi món ăn đều có vị vừa phải, sẽ không xuất hiện tình huống gia vị quá nhiều hoặc quá thiếu.

Ôn Xuyên từ ghế sofa dịch chuyển sang xe lăn, chầm chậm lắc lư đến bếp xem Thẩm Dật Thanh xào rau.

Tiêu chuẩn 3 món mặn 1 món canh.

Ôn Xuyên không giúp được gì, giống như một cái đuôi nhỏ cứ lẽo đẽo phía sau hắn, bầu bạn cùng hắn loanh quanh giữa bếp và bàn ăn.

Thẩm Dật Thanh đặt chén đũa xuống, xoay người suýt chút nữa đụng phải cậu, liền cười nhẹ giữ chặt cái đuôi nhỏ, hỏi: “Đói bụng sao?”

Ôn Xuyên nói: “Không có.” Gần đây cậu mỗi ngày ngoài ăn ra thì chỉ ngủ, còn nhàn hơn cả cá mặn, không những không đói mà ăn vặt nhiều còn có chút căng bụng. Cậu nghi ngờ mình đã tăng mười cân, buổi sáng sờ bụng, thịt mềm hình như nhiều hơn một chút.

Ngồi bên bàn ăn, Ôn Xuyên ăn thật chậm.

Bàn tay Thẩm Dật Thanh đang gắp đồ ăn cho cậu dừng lại một chút, lơ lửng giữa không trung, phần măng tây trong chén Ôn Xuyên đã vơi đi một nửa: “Không ăn nổi thì ăn chút đồ ăn đi, đồ ăn vặt không thể thay thế bữa chính.”

Ôn Xuyên đương nhiên biết, nhưng cậu cứ không kiểm soát được miệng, vừa nắm bên này vừa nắm bên kia, đợi ăn xong rồi mới nhận ra mình đã ăn quá nhiều.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.