Chương 55
Ôn Xuyên xoay xe lăn vun vút, vọt vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại, lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Từ.
Bên kia không ai bắt máy, Ôn Xuyên chuyển sang gửi tin nhắn: [Đã nhận được chuyển phát nhanh, gửi nhầm hàng rồi.]
Tiểu Từ vài phút sau mới hồi âm: [Đang bận làm bánh kem đặt riêng, lát nữa tôi sẽ liên hệ với họ.]
Là người rảnh rỗi duy nhất trong tiệm lúc này, Ôn Xuyên săn sóc nhận lấy nhiệm vụ, nói: [Cậu đưa số điện thoại cho tôi, tôi liên hệ cho.]
Tiểu Từ gửi tên cửa hàng và số điện thoại. Ôn Xuyên gọi đi, trao đổi về vấn đề gửi nhầm hàng, và hỏi về ngày giao hàng lại cho các sản phẩm quà tặng của tiệm bánh.
“Vô cùng xin lỗi quý khánh, sản phẩm quà tặng chúng tôi sẽ giao hàng sớm nhất có thể, đảm bảo ngày mai, muộn nhất là ngày kia sẽ đến nơi,” nhân viên trực điện thoại hỏi, “Anh muốn trả lại hàng đã nhận không, chúng tôi sẽ cung cấp địa chỉ cho anh.”
Ôn Xuyên buột miệng nói: “Được…” Lời vừa ra khỏi miệng, cậu liền nuốt trở lại.
Cậu im lặng một cách kỳ lạ một lát, như đang đi vào cõi thần tiên, lại như chìm vào suy nghĩ khó khăn. Cảm xúc và ý nghĩ chia thành hai phe, kéo giằng xé nhau.
“Thưa anh?” Nhân viên kiên nhẫn đợi một lát, lên tiếng nhắc nhở.
Ôn Xuyên thoát ra khỏi sự rối rắm, cả khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu. May mắn là trong phòng không có ai, sự thẹn thùng tràn ngập. Cậu cẩn thận nhìn cửa phòng, xác nhận Thẩm Dật Thanh sẽ không đột nhiên đẩy cửa bước vào, hít sâu vài lần, nói:
“Nếu không trả lại thì,” Ôn Xuyên chịu đựng nhịp tim đập thình thịch, nhỏ giọng hỏi, “Những thứ này… bao nhiêu tiền?”
Khi Ôn Xuyên một lần nữa trở lại phòng khách, cậu đã điều chỉnh hơi thở ổn định, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Dật Thanh, lòng bàn tay cậu vẫn có chút đổ mồ hôi. Thẩm Dật Thanh dường như không có ý định truy hỏi, như thường lệ bế cậu lên, đặt cậu ngồi trên ghế sofa.
Thẩm Dật Thanh đang tách hạt thông. Vỏ hạt thông được ném vào thùng rác, còn hạt thông xếp thành hai núi nhỏ. Núi thấp là để làm bánh khoai, núi lớn hơn là cho cậu. Ôn Xuyên nắm một nắm từ từ ăn.
Lúc này, cậu mới nghe Thẩm Dật Thanh hỏi: “Chuyện chuyển phát nhanh đã xử lý xong chưa?”
Ôn Xuyên trong lòng có tật giật mình, cũng may thời gian trấn tĩnh đủ dài. Cậu bình tĩnh nói: “Cũng không vội, vốn dĩ là muốn gửi cho nhân viên tiệm bánh, hôm nào đó bảo họ đến lấy là được.”
Thẩm Dật Thanh đặt hạt thông vào hộp đựng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Ôn Xuyên, dừng lại ở vành tai đỏ rực như san hô của cậu, vẻ mặt như tò mò hỏi: “Trong thùng là gì vậy? bóp tay hình bánh kem sao?”
Ôn Xuyên suýt nữa bị nghẹn, cậu ho khan, nắm chặt những hạt thông còn lại trong tay, đầu ngón tay căng thẳng xoa xát lớp vỏ bên ngoài, cố gắng nói dối mà không chớp mắt: “Ừm, là đồ bóp tay, nhiều lắm.”
Các sản phẩm quà tặng của họ đều là mấy món đồ chơi, Thẩm Dật Thanh đã từng thấy qua, chắc chắn sẽ không nghi ngờ. Sự thật chứng minh, hắn quả thực không cố chấp muốn làm rõ đồ vật bên trong.