Chương 54
Hai người đã thành công ngủ chung, Ôn Xuyên không chủ động đề cập, Thẩm Dật Thanh cũng chưa nói muốn ngủ chung, nhưng tủ quần áo trong phòng ngủ của Ôn Xuyên giờ có thêm nhiều đồ của Thẩm Dật Thanh, trên giường cũng có thêm gối và chăn.
Phòng ngủ bỗng trở nên ấm cúng hơn.
Cứ cách một ngày Ôn Xuyên lại được bế đi tắm rửa. Ban đầu cậu còn ngượng đến mức muốn chui xuống đất, nhưng lâu dần thành quen, nhiều lắm thì tai cậu chỉ hơi đỏ lên, cảm giác ngượng ngùng dần biến thành sự sảng khoái, nằm yên mặc người vuốt ve.
Không giống cậu, Thẩm Dật Thanh mỗi đêm đều tắm rửa, khi chui vào chăn còn mang theo một chút hơi ẩm. Hai người luôn nằm trò chuyện, cứ trò chuyện mãi, Ôn Xuyên rúc sát vào lòng Thẩm Dật Thanh. Không biết ai động trước, dù sao cuối cùng cậu cũng sẽ tỉnh lại trên vai Thẩm Dật Thanh. Có khi ngủ quá say, quần áo trên vai hắn còn bị nước miếng làm ướt.
Hôn môi trở nên thường xuyên hơn. Ôn Xuyên phát hiện, mình chỉ cần rên rỉ than đau, liền sẽ được hôn. Tìm ra quy luật này, cậu nảy sinh ý xấu cố ý giả vờ khó chịu để được nhận những cử chỉ thân mật dịu dàng và sâu sắc hơn. Má thịt và đầu lưỡi của cậu đều được rèn luyện đầy đủ.
Hậu quả là, câu chuyện \”chân đau quá\” biến thành câu chuyện \”sói xám đến\”. Một ngày nọ, chân cậu thực sự đau không chịu nổi, Thẩm Dật Thanh hôn xong mới phát hiện trạng thái cậu không ổn, vừa buồn cười vừa tức giận. Ôn Xuyên tự thấy mình đã làm quá mức, lớp da mặt vốn dày nay lại bị lột mỏng thêm nửa tấc, về sau cũng không dám giả vờ nữa.
Trong thời gian nghỉ ngơi, La Cảnh Trình và Tô Tần đã đến thăm cậu vài lần, mang theo rất nhiều đồ ăn vặt, trái cây, còn mua cho cậu chiếc máy chơi game đời mới nhất. Ôn Xuyên không quá mê mấy thứ này, rảnh rỗi nhàm chán thử chơi, thế mà lại thấy hứng thú.
Có một trò chơi tên là \”Phòng bếp chia tay\”, là người thích nấu ăn, Ôn Xuyên bị cuốn vào. Cậu đã vượt qua năm cửa, nhưng cậu không chịu chơi cùng Thẩm Dật Thanh, chê hai chữ \”chia tay\” không may mắn.
Thẩm Dật Thanh mặc kệ cậu, chỉ mua cho cậu các loại gối ôm, đệm mềm, để cậu dựa vào thoải mái hơn. Đương nhiên, nhiều lúc hơn, Ôn Xuyên ngồi trong lòng hắn, bất kỳ chiếc gối hay ghế tựa nào cũng không sánh bằng \”đệm thịt người\” này.
Ôn Xuyên cảm thấy độ ngọt của hai người đang tăng trưởng điên cuồng, càng lúc càng gần đến 100 rồi.
Cậu hài lòng không tả xiết với cuộc sống hiện tại.
Vào một ngày thứ Tư nọ, trong nhà hiếm hoi trở nên náo nhiệt. Nhân viên tiệm bánh ngọt \”W\” đã nhắn tin trước, nói muốn đến thăm hỏi ông chủ.
Ôn Xuyên đã gần một tháng không đến tiệm bánh ngọt. Hiện tại, các nhân viên đã quen thuộc với công việc vận hành cơ bản, cậu không ở đó cũng không sao, chỉ là thiếu đi một số đơn đặt hàng bánh kem tùy chỉnh.
Ôn Xuyên vốn định làm bánh ở nhà, nhưng bị họ ngăn lại, bảo cậu hãy tự cho mình một kỳ nghỉ. Ôn Xuyên hiếm khi lười biếng như vậy, hoàn toàn buông xuôi. Chỉ là giai đoạn trọng điểm marketing sắp đến gần, dịp Tết là quan trọng nhất đối với doanh thu, ông chủ không thể lười biếng thêm nữa.