Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi – Chương 53 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi - Chương 53

Chương 53

Ôn Xuyên được hôn môi, trong miệng còn ngậm một viên kẹo sữa.

Hai người vội vã đến bệnh viện, Ôn Xuyên ngủ thiếp đi nửa đường, được bế xuống xe.

Hơn nửa đêm, bệnh viện thành phố chỉ có vài bác sĩ cấp cứu trực. Bác sĩ trực ban khoa chỉnh hình họ Tề, đêm nay bệnh nhân không nhiều lắm, những người đến đều là đau đầu nhức óc, không cần đến anh ta, anh ta liền ngồi trong phòng khám chơi Anipop, chờ đến ba giờ đi ngủ một giấc.

Khi Thẩm Dật Thanh ôm Ôn Xuyên vào, bác sĩ Tề không ngẩng đầu, thuận miệng nói: “Khám gấp thì đến quầy đăng ký ban đêm trước…”

Thẩm Dật Thanh không để ý, lập tức lướt qua anh ta, đặt người lên giường bệnh: “Lão Tề, tôi mượn phòng khám của cậu, cậu sang văn phòng bên cạnh chơi đi.”

Bác sĩ Tề giật mình ấn nhầm nút, nhìn rõ người đến, anh ta vỗ ngực, nói: “U, lão Thẩm, cậu không phải đang nghỉ phép sao, sao nửa đêm lại đến làm việc thế này? Tôi còn tưởng viện trưởng không ngủ được đến kiểm tra phòng chứ!”

Thẩm Dật Thanh đã tìm được dụng cụ cần dùng, thay áo blouse trắng, đeo găng tay: “Trong nhà có bé con bị bệnh, đưa em ấy tới kiểm tra.”

Ôn Xuyên nghe hắn nói, sau tấm màn che mặt đỏ bừng.

Bác sĩ Tề tò mò nhìn lên: “Ồ, gãy xương à?”

Ôn Xuyên lúc vào thì nhắm mắt, bây giờ mới thấy vị bác sĩ Tề này, tóc hơi thưa thớt, nhưng nhìn thế nào cũng không già, hai người gọi nhau \”lão Tề lão Thẩm\”, tuổi tác chắc không chênh lệch nhiều.

Dù sao cũng là đồng nghiệp của Thẩm Dật Thanh, cậu đang sốt nên người không có sức, nhưng vẫn lễ phép hỏi thăm. Bác sĩ Tề \”ai\” một tiếng, nói: “Bé con ngoan quá, thành niên chưa? Đừng sợ nhé, bác sĩ Thẩm nhà cậu là thủ khoa, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho cậu thôi!”

Ôn Xuyên lại lần nữa bị nhầm tuổi, liền giải thích: “Tôi hơn hai mươi rồi.”

Bác sĩ Tề kinh ngạc đánh giá một lúc lâu: “Nhìn không ra.”

Định nói gì nữa, Thẩm Dật Thanh đã cắt ngang lời anh ta, đuổi ra ngoài. Bác sĩ Tề đành phải cầm điện thoại và nói lời tạm biệt với Ôn Xuyên rồi đi ra: “Được rồi, vợ chồng hai người bận đi, tôi ở ngay bên cạnh, có việc thì gọi nhé.”

“Vợ chồng?” Ôn Xuyên ngẩn người.

Thẩm Dật Thanh đến gần sờ trán cậu, ánh mắt có vẻ buồn cười lại bất đắc dĩ: “Em vì sao lại nghĩ hắn không nhận ra quan hệ của chúng ta?”

Ôn Xuyên không nói gì.

Trước đây cậu đến bệnh viện, những y tá và bác sĩ đó đều nói cậu là em trai của Thẩm Dật Thanh. Cậu không phản bác, khi đó cậu mới chỉ vừa làm rõ tâm ý, bắt đầu học cách theo đuổi người mình thích, rất cẩn thận, khi được hỏi đến, liền trả lời qua loa đại khái.

Chỉ cách hơn nửa tháng, tình cảm của cậu đã biểu hiện rõ ràng đến vậy sao?

Chắc là vậy rồi, độ đậm đặc đã thay đổi, giống như quả trà chua ngọt biến thành trà sữa đậm đà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.