Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi – Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi - Chương 51

Chương 51

Ôn Xuyên tỉnh dậy, cuộn mình trong chăn  một lúc lâu mới hoàn hồn.

Cảm giác rã rời kỳ lạ từ hông, dọc theo xương sống leo đến sau gáy. Trong cơ thể trống rỗng, nhưng tinh thần lại tràn đầy, giống như có người đã rút hết nước ra, rồi đổ đầy khí đặc sệt vào, thay cho cậu một trái tim mới.

Đợi khi suy nghĩ trở về, cậu vẫn còn đang nhớ lại cảm giác thoải mái đến choáng váng. Rồi cảm giác xấu hổ như sóng thần điên cuồng ập lên, nhấn chìm cậu.

Ôn Xuyên cuộn chặt mình lại, khóe mắt hơi ánh nước.

Cậu thừa nhận thầy Thẩm nói đúng, quả thật khác so với trước đây cậu tự làm.

Cậu cảm nhận được, không chỉ là sự thoải mái, mà còn là sự hỗn loạn của niềm vui tan vỡ, khiến cậu xấu hổ đến không thể kìm chế được. Ngón chân lặng lẽ nắm chặt ga trải giường, căng sức, không muốn đối mặt với bản thân xa lạ này, càng không muốn để Thẩm Dật Thanh nhìn thấy dáng vẻ này của mình.

Tham lam, khát cầu… Thật kỳ lạ, trong thực tế cậu sợ béo, bánh kem ngon cũng chỉ ăn vài miếng, sao đến chỗ Thẩm Dật Thanh lại biến thành tham ăn đến vậy, biến thành một chú mèo con nhìn thấy cá liền thèm đến chảy nước miếng.

Cậu dùng đầu ngón tay lau khóe miệng, nếu không nhớ lầm, hôm qua cậu… hình như thật sự đã chảy nước miếng!

Ôi, không sống nổi nữa rồi!

Thầy Thẩm có nghĩ cậu là một tiểu biến thái không? Ai lại thoải mái đến mức ngất xỉu chứ!

Ôn Xuyên hít hít mũi, trong đầu hỗn loạn thành một mớ, không thể nhìn rõ.

Cậu thầm quyết định hôm nay không bước ra khỏi cửa phòng, chờ bình tĩnh lại rồi mới gặp Thẩm Dật Thanh.

Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, cửa phòng liền bị gõ vang. Cậu giật mình, giống như chú cá trốn vào tảo biển, vèo một cái chui tọt vào chăn, trùm kín đầu.

\”Bảo bối, đến giờ ăn trưa rồi, em dậy chưa?\”

Ôn Xuyên hơi giật mình, đã giữa trưa rồi sao? Cậu ngủ lâu thật!

Cậu nói nhỏ: \”Em không đói, em muốn ngủ.\”

Thẩm Dật Thanh ở ngoài cửa nghe thấy, ý cười lan tỏa. Đây là đang ngượng ngùng trốn tránh hắn đây, nhưng hắn đã hạ quyết tâm câu chú cá nhỏ, cầm cần câu dài, ở ngoài cửa chế mồi nhử cậu:

\”Anh gọi sườn kho tàu, đậu phụ ngâm, và sữa bắp. Thật sự không ăn sao? Để đến tối sẽ không ăn được nữa đâu.\”

Ôn Xuyên nắm chặt góc chăn, lại sắp chảy nước miếng rồi. Ngoài những món ăn cay nồng, cậu thích nhất cơm nhà với sườn kho tàu, huống chi còn có các món chua ngọt đi kèm. Ngày thường vì chăm sóc sức khỏe của Ôn Hựu Thanh, cậu rất ít khi làm những món ăn đậm đà hương vị như vậy. Giờ Ôn Hựu Thanh không ở đây, cậu cứ nhớ mãi.

Tiếng \”không ăn\” ấy kẹt dưới đầu lưỡi, căn bản không thể nói ra được. Dạ dày nhỏ bằng nắm tay ý thức được bữa sáng và bữa trưa đều sắp rời xa mình, đau khổ đến mức kêu gào, tiếng \”thầm thì\” truyền ra rất xa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.