Chương 46
Ôn Xuyên chú tâm xuyên qua con đường nhỏ trong rừng. Tuyết đọng chưa ngập đến mắt cá chân, vẫn khá vững chắc, nhưng hố tuyết quanh gốc cây sâu hơn, đến bắp chân. Con đường phía trước quá xa, hoàn toàn không thấy điểm cuối.
Dọc đường, Ôn Xuyên không gặp bất kỳ nhân viên cứu hộ nào. Cậu dừng chân dưới một cây tùng, suy đoán liệu mọi người đã tìm kiếm rồi rời đi, hay đã tìm thấy Tô Tần rồi. Dù kết quả thế nào, nếu cậu tiếp tục đi sâu hơn, nguy hiểm sẽ đến với chính cậu. Nghe nói trong rừng có sói, trên đỉnh núi vắng người còn có động vật cỡ lớn. Ôn Xuyên ước chừng mình không có mấy cân thịt, không đủ để động vật hoang dã chia nhau.
Cậu nhanh chóng quyết định quay trở về.
Khi xoay người, ánh mắt cậu chợt lướt qua một sợi dây bện màu sắc đặc biệt nằm trên tuyết. Phần cuối sợi dây bị tuyết che phủ. Cậu nhận ra sợi dây này, là do La Cảnh Trình tự tay bện cho Tô Tần, ở giữa còn treo một viên đá quý may mắn. Tô Tần rất thích nó, ngày đeo nó đã gửi ảnh cho Ôn Xuyên xem, sau này luôn mang theo bên mình, chuyến đi chơi lần này cũng không ngoại lệ.
Ôn Xuyên không ngốc đến mức chỉ vì một sợi dây bện mà phán đoán Tô Tần gặp chuyện không may. Điều này chỉ có thể chứng tỏ Tô Tần đã từng đến đây. Ôn Xuyên vịn thân cây định nhặt sợi dây lên, nghĩ bụng sẽ trả lại cho Tô Tần khi về.
Tuy nhiên, ngay khi cậu nhặt sợi dây lên và định rời đi, cậu đột nhiên dẫm phải một tảng băng, bàn chân trượt đi. Cơ thể Ôn Xuyên cứng đờ, mất thăng bằng ngay lập tức, cả người theo quán tính ngã ngửa ra sau. Ngay sau đó là một trận trời đất quay cuồng, lớp tuyết sụp đổ, phía dưới hóa ra là một con dốc!
Ôn Xuyên hoàn toàn không kịp phản ứng, cứ thế lăn xuống theo con dốc!
Dốc toàn là những thân cây cứng nhắc, Ôn Xuyên va phải vài cú, đau đến mức mắt đầy sao. May mắn là không đập đầu, cũng không biết đã lăn bao lâu, trọng lực cơ thể tăng tốc, lăn càng lúc càng nhanh, \”phanh\” một tiếng, cậu ngã vào một hố sâu.
Mắt cậu tối sầm, một cơn đau nhức khó chịu từ chân trái truyền đến. Ôn Xuyên nức nở như một con thú nhỏ, ôm đầu cuộn tròn ở đáy hố. Đau quá, đau đến mức cậu gần như muốn ngất đi, may mà trong đầu có một sợi dây luôn căng chặt, mạnh mẽ giữ cho cậu tỉnh táo, tránh cho cậu rơi vào tình trạng tồi tệ hơn.
Sau một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu đựng được cơn đau, Ôn Xuyên mở mắt, thử bò dậy, nhưng chân trái hoàn toàn không thể cử động. Cậu lập tức hoảng hốt, đầu óc trống rỗng.
Chân cậu! Ôn Xuyên vừa đau vừa hoảng, nước mắt dâng lên. Khi nước mắt sắp trào ra, cậu như bừng tỉnh, nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy. Cậu tàn nhẫn véo vào cánh tay một cái, cố gắng kiềm nén nước mắt.
Hiện tại quan trọng nhất không phải là khóc, khóc vô dụng. Cậu phải tìm cách tự cứu mình, hoặc làm cho người cứu hộ chú ý đến mình. Nhưng làm thế nào để thoát ra đây? Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bất định, phán đoán vị trí của mình và độ sâu của hố, theo đó không phải là hy vọng mà là một nỗi tuyệt vọng. Hố sâu chừng ba bốn mét, ngay cả khi cậu đứng dậy cũng không đến được một nửa, huống chi là kéo cái chân bị thương để bò lên.