Chương 33
Mùa đông ở Nam Thành không quá lạnh, hiếm khi có tuyết. Nếu thời tiết đẹp, bên ngoài cũng sẽ không đến mức tê tay tê chân.
Ôn Xuyên chỉ mặc áo ngủ lông xù liền đi ra ngoài. Đi qua phòng khách, cậu đặt Bánh Khoai vào lồng sắt. Bánh Khoai mở to đôi mắt nhìn cậu. Ôn Xuyên cho nó thêm mấy hạt dưa nhỏ, Bánh Khoai gặm xong liền đi ngủ.
Tiểu viện có hai hàng giá treo chậu hoa, có một bộ bàn ghế. Trên bàn có một ấm trà, ghế trải đệm dày và tựa lưng mềm mại. Để tránh mưa, có một mái che có thể gấp lại. Giờ đây mái che đã thu lại, bầu trời trống trải.
Thẩm Dật Thanh chỉ thắp một chiếc đèn, hình dáng đèn dầu cổ xưa. Ánh nến giả ở giữa lay động, những chấm sáng nhỏ giữa hai người. Khu nhà này khá thưa thớt, ánh đèn mỗi nhà không ảnh hưởng đến tầm nhìn, vì vậy có thể nhìn rất rõ các vì sao.
Hôm nay sao trời đặc biệt lộng lẫy.
Hai người hầu như không nói gì, nhưng có lẽ không khí như vậy không cần quá nhiều lời lẽ. Thẩm Dật Thanh đã hâm nóng chén trà, đưa cho Ôn Xuyên một chén trà nóng, còn có một chiếc chăn lông. Ôn Xuyên dù không lạnh, nhưng cũng không từ chối, quấn mình thành một cái kén, ôm chén trà nhấm nháp từng ngụm. Cơ thể ấm áp, đôi mắt rất hưởng thụ, cuộc sống thật tươi đẹp.
Lần cuối cùng cảm thấy cuộc sống tươi đẹp là khi nào nhỉ? Ôn Xuyên có chút không nhớ ra, nhưng từ khi gặp Thẩm Dật Thanh, cậu cảm thấy cuộc sống của mình tốt đẹp hơn hẳn.
Mỗi ngày đều tràn ngập bất ngờ, không còn là vẻ bình lặng, nhạt nhẽo như trước. Giống như ăn mãi món ăn kiêng, đột nhiên muối, dầu, tương, giấm đều được thêm vào, cộng thêm vô số loại đồ ngọt kết hợp, mang đến một trải nghiệm hoàn toàn mới.
Ôn Xuyên ngắm nhìn sao trời, lén lút nhìn Thẩm Dật Thanh một cái, chỉ cảm thấy trà cũng ngọt. Cậu chưa từng yêu đương, không hiểu thế nào là lãng mạn, nhưng khoảnh khắc này, thật sự lãng mạn vô cùng.
Gương mặt nghiêng của Thẩm Dật Thanh rất đẹp, mũi cao thẳng, đường cong môi cũng rất đẹp. Ôn Xuyên nghĩ, nếu bây giờ hắn ngủ rồi thì tốt quá, cậu có lẽ có thể lén lút hôn một chút…
Ừm, một chút thôi.
Cậu nghĩ đến quá say mê, mặt đều đỏ bừng, nửa ngày mới lấy lại tinh thần, liền nghe Thẩm Dật Thanh đang gọi mình.
Thẩm Dật Thanh hỏi: “Nghĩ gì mà thất thần thế?”
Ôn Xuyên đương nhiên sẽ không nói thật, liền nửa thật nửa giả nói: “…Nếu mỗi ngày đều như vậy thì tốt quá, ý tôi là, mỗi ngày đều có một chuyện đáng nhớ.”
Thẩm Dật Thanh: “Đáng nhớ?”
Ôn Xuyên gật đầu, đôi mắt không chớp nhìn hắn: “Không phải nói cả đời chỉ sống vài khoảnh khắc sao, nếu có cơ hội, hãy tạo thêm một ít, để sau này về già từ từ nhớ lại.”
Thẩm Dật Thanh thấy mũi Ôn Xuyên hơi đỏ, đáng yêu khả ái, giống như con búp bê bày ở cửa sổ. Khi nói chuyện, gương mặt luôn nghiêm túc, môi có hạt châu đầy đặn, nhẹ nhàng đóng mở, khiến người ta muốn…