Chương 31
Kế hoạch ăn trưa cùng nhau thất bại. Một bệnh nhân cần phẫu thuật khẩn cấp, Thẩm Dật Thanh phải đến phòng phẫu thuật. Ôn Xuyên không kịp nói mấy câu, hắn đã đi xa.
Trước khi đi, Thẩm Dật Thanh bảo buổi tối hắn không có ca đêm, sẽ về nhà. Ôn Xuyên nhìn lịch trình bận rộn của hắn, nghĩ rằng hắn chưa chắc đã về kịp. Hai người hiếm khi hẹn ăn cơm trong giờ làm việc, Ôn Xuyên ít nhiều có chút tiếc nuối, nhưng cảm thấy đau lòng nhiều hơn.
Cậu bước ra khỏi hội trường, lướt qua một nhóm bác sĩ, y tá. Mỗi người đều dính máu, y tá cầm túi truyền dịch cho bệnh nhân, bánh xe giường bệnh quay nhanh, có người la hét, có người đang khóc.
“Nghe nói là tai nạn xe cộ, gãy xương sọ, xuất huyết nội tạng, sợ là không sống được,” một bệnh nhân đứng bên đường, thì thầm với bạn mình.
Ôn Xuyên nhìn vết máu loang lổ trên sàn, hô hấp chậm lại vài nhịp. Không phải sợ hãi, cậu không sợ máu, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu. Không biết người bị thương là con của nhà ai, hay cha mẹ của gia đình nào.
Thẩm Dật Thanh thường xuyên phải trải qua sinh tử. Đó là thói quen, hay mỗi lần hắn đều trải qua quá trình từ đồng cảm đến thấu hiểu? Ôn Xuyên không biết. Cậu dường như biết rất ít về thế giới nội tâm của Thẩm Dật Thanh.
Nghĩ vậy, cậu không khỏi ảo não.
Ôn Xuyên mang tâm sự, trực tiếp đi đến tiệm bánh ngọt, định dùng công việc để tiêu hao năng lượng.
Giữa tuần nên lượng khách không nhiều, nhân viên tiệm bánh giữa trưa đều đang nghỉ ngơi, còn có người nhàn nhã lướt điện thoại. Ôn Xuyên không phải ông chủ quá nghiêm khắc, thấy ít khách thì mặc kệ họ, tự mình bắt tay vào làm. Cậu định nghiên cứu sản phẩm mới liên quan đến sữa chua lạnh đầy màu sắc, trực tiếp chọn một chỗ ngồi xuống, vừa tra tài liệu vừa vẽ phác thảo.
Đột nhiên nghe thấy một tràng cười ngây ngô từ phía người đang cầm điện thoại. Nhóm nhân viên tiệm bánh vây lại hỏi cô cười cái gì.
Cô kể một câu chuyện cười về một chàng trai “thẳng nam” lần đầu theo đuổi con gái. Hai người đi ăn buffet, chàng trai thấy cô gái thích ăn dâu tây liền trực tiếp bưng tất cả dâu tây trong nhà hàng đến trước mặt cô gái, làm cô gái sợ hãi.
“Thẳng thắn quá, nếu cô gái đó thích tất cả món ăn, hắn còn có thể dọn sạch cả nhà hàng ấy chứ.”
Cô nói: “Tôi thấy ngọt ngào mà, tuy hơi lỗ mãng, nhưng vui lắm chứ. Muốn cho bạn tất cả những gì tốt đẹp nhất, đáng yêu quá đi!”
Tiểu Từ xem xong thì nhíu mày, nói: “Nếu tinh tế hơn một chút thì tốt rồi. Nếu tôi là cô gái đó thì chân tôi có lẽ đã lấy ra biệt thự ba tầng rồi.”
Cô gái phản bác lời cậu ta: “Không hiểu lãng mạn!”
Tiểu Từ cũng không giận, cười ha ha, nói: “Tôi độc thân từ trong bụng mẹ, quả thật không hiểu cách theo đuổi người khác.”
Những lời này thật ra không liên quan gì đến Ôn Xuyên, nhưng cậu nghe lọt tai, luôn cảm thấy câu cuối cùng đang ám chỉ mình, có cảm giác như ngực trúng một mũi tên.