Chương 20
Ôn Xuyên có thể cảm nhận được cha mẹ Thẩm Dật Thanh rất quý cậu. Mẹ Thẩm tặng cậu một chuỗi ngọc bích, mỗi viên đều sáng trong và nặng trĩu.
Mẹ Thẩm nói: \”Dì đi chùa lúc Tết, cháu đeo vào sẽ gặp dữ hóa lành, hạnh phúc mỹ mãn.\”
Ôn Xuyên không dám nhận, mẹ Thẩm tỏ ra không vui, trực tiếp đeo vào tay cậu. Tư thế đó giống hệt Thẩm Dật Thanh đeo đồng hồ cho cậu: \”Người lớn tặng cho con cháu, không thể không nhận, sẽ không may mắn đâu.\”
Nghe vậy, Ôn Xuyên nào dám không nhận.
Mẹ Thẩm lại dặn dò: \”Sau này cháu hãy thường xuyên đến chơi nhé. Tính cách của Dật Thanh không tốt, cháu hãy bao dung nó nhiều hơn. Nếu nó bắt nạt cháu, cháu cứ nói với dì, dì sẽ đứng ra bênh vực cháu.\”
Ôn Xuyên cười: \”Anh ấy sẽ không đâu ạ.\” Cậu cũng không hiểu sao cha mẹ Thẩm lại đánh giá Thẩm Dật Thanh như vậy, bác sĩ Thẩm nào có tính cách không tốt?
Cậu âm thầm nghĩ, rồi cất vòng tay đi.
Mẹ Thẩm cằn nhằn, chỉ huy cha Thẩm chất đầy những túi lớn túi nhỏ vào cốp xe, cứ như đang chuyển nhà vậy. Cuối cùng, mẹ Thẩm đưa cho Ôn Xuyên những chiếc bánh có nhân và chè do chính tay mẹ Thẩm làm. Cha Thẩm lại nhét thêm mấy chậu cây cảnh mới trồng vào góc, lúc này xe mới chất đầy đồ.
Ôn Xuyên há hốc mồm, hỏi Thẩm Dật Thanh: \”Anh mỗi lần về nhà đều phải mang nhiều đồ như vậy sao?\”
Thẩm Dật Thanh cười: \”Đây là lần đầu tiên đấy, tôi thỉnh thoảng về ăn cơm đều về tay không mà.\”
Ôn Xuyên cứng họng.
Hai người ngồi trên xe, Ôn Xuyên thò đầu ra từ ghế phụ, vẫy tay chào tạm biệt cha Thẩm và mẹ Thẩm, đáp lại sự nhiệt tình của họ. Lần này không phải vì lễ phép hay khách sáo, mà là thực sự có chút luyến tiếc.
Gia đình Thẩm Dật Thanh rất ấm áp, luôn khiến cậu trong một khoảnh khắc nào đó nhớ đến cha mẹ mình, đặc biệt là khi đi xa, dù đi bao xa, quay đầu lại vẫn có thể thấy bóng dáng hai người.
Cậu thấy lòng chua xót, có chút xúc động muốn rơi lệ, nhưng Ôn Xuyên đã kìm nén lại.
Khi xe chạy ra khỏi con phố đó, tâm trạng cậu bình tĩnh lại, nghiêng đầu nhìn Thẩm Dật Thanh một cái.
Thẩm Dật Thanh hỏi: \”Sao vậy?\”
Ôn Xuyên nói: \”Hôm nay chủ nhật… Anh có phải tăng ca không?\”
Thẩm Dật Thanh nói: \”Chiều nay phải đến bệnh viện.\”
Trong dự liệu, Ôn Xuyên đã đoán được điều đó. Cậu cũng không biết vì sao mình lại hỏi câu này, có lẽ là do câu nói của mẹ Thẩm đã lọt tai cậu, hai người có lẽ, đại khái có thể cùng nhau đón cuối tuần.
Nếu Thẩm Dật Thanh có việc, thì thôi vậy.
Ôn Xuyên hé một khe nhỏ cửa sổ xe, gió lạnh thổi vào, nhiệt độ trên mặt nhanh chóng giảm xuống.
Đèn đỏ bật sáng, Ôn Xuyên cảm nhận được Thẩm Dật Thanh dường như đã nhìn cậu một cái. Cậu thu tầm mắt lại, nhìn đường phía trước ngây người.