Chương 18
Trong phòng khách, mẹ Thẩm và Ôn Xuyên đang trò chuyện về tiệm bánh ngọt của cậu, bà không ngừng khen ngợi tài nghệ của cậu. Trước đây, bà từng tức giận với thái độ thờ ơ của Thẩm Dật Thanh, không ít lần phàn nàn chuyện con trai mình 30 tuổi vẫn chưa có đối tượng. Giờ thì hay rồi, hắn dẫn về một cậu bạn trai khiến bà hài lòng mọi mặt, giải tỏa được một nỗi lo trong lòng.
Chớp mắt, bà đã chụp ảnh món bánh ngọt và đăng lên vòng bạn bè. Ôn Xuyên ngồi gần bà, thấy dưới phần bình luận và lượt thích nhanh chóng vượt quá 30. Khi đạt ngưỡng 50, mẹ Thẩm hài lòng thoát giao diện, rồi lại càu nhàu về con trai mình: \”Dật Thanh ngốc nghếch, lớn từng này rồi, chẳng được tài cán gì. Nó có biết làm mấy thứ này đâu, cầm dao phẫu thuật thì ổn, chứ dao phay thì chịu.\”
Ngốc nghếch? Ôn Xuyên hồi tưởng nửa ngày, chỉ thấy Thẩm Dật Thanh đàng hoàng và kiên định, hoàn toàn trái ngược với lời mẹ Thẩm miêu tả. Vì thế cậu nói: \”Bác sĩ Thẩm là người rất tốt, chỉ là không giỏi nấu ăn thôi ạ.\”
Mẹ Thẩm nghe vậy, sự chú ý lại dồn vào cách xưng hô: \”Ngày thường cháu cũng gọi nó là bác sĩ Thẩm à?\”
Ôn Xuyên chợt nhận ra, lời mình nói nghe như đang phát thẻ người tốt, vội vàng sửa lại: \”Thỉnh thoảng cháu cũng gọi tên.\”
Mẹ Thẩm chỉ cho rằng giới trẻ có cách ở chung khác biệt, mặt mày giãn ra, kéo tay cậu nói: \”Ngày thường hai đứa ở nhà, có phải cháu nấu cơm nhiều hơn không? Như vậy không được, cháu phải dạy nó.\”
Lời này nghe rất giống hai người đã kết hôn, Ôn Xuyên cố gắng nhập vai, nửa thật nửa giả nói: \”Chúng cháu đều bận, không thường xuyên ăn cơm cùng nhau, ngày nghỉ sẽ đi ăn bên ngoài.\”
Mẹ Thẩm lại lầm bầm vài câu về Thẩm Dật Thanh.
Bữa tối là do mẹ Thẩm tự tay nấu, gà vịt thịt cá đầy một bàn, Ôn Xuyên được sủng ái mà kinh ngạc. Có trưởng bối trong nhà thật là náo nhiệt, bốn người quây quần bên bàn.
Ôn Xuyên không khỏi cảm thán: \”Dì vất vả quá, dì chuẩn bị phong phú gần bằng ăn Tết rồi.\”
Ai mà không thích một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện? Ôn Xuyên vừa nhìn đã biết là ngoan từ nhỏ đến lớn, mẹ Thẩm cười tươi tắn: \”Cứ coi như ăn Tết cũng không sao cả! Dật Thanh nói cháu thích vị chua ngọt, nên dì làm món thịt tẩm bột chiên sốt chua ngọt, mấy món này dì vẫn học theo video đấy, còn có canh nữa, cháu không thích vị bột nên dì không cho vào, nếm thử xem có thích không nhé.\”
Đến cả việc nấu ăn không cho bột mà Thẩm Dật Thanh cũng tinh tế quan sát được, Ôn Xuyên bị sự tỉ mỉ của hắn làm cho kinh ngạc. Mẹ Thẩm gắp thức ăn cho cậu, cậu bưng chén cảm ơn, hơn nửa lòng biết ơn cũng là dành cho Thẩm Dật Thanh. Nếu Thẩm Dật Thanh không tự mình đặt ra giới hạn, hắn chu toàn thỏa đáng như vậy, chắc chắn là một người bạn trai rất tốt, thậm chí trở thành một người chồng tốt. Cậu có chút hổ thẹn, càng cảm thấy mình làm chưa tới, còn có một nỗi tiếc nuối khó tả.
Mẹ Thẩm bảo cậu ăn uống thật ngon, cậu liền thực sự ăn uống thật ngon. Đĩa trước mặt nhanh chóng chất đầy, đều là mẹ Thẩm gắp cho cậu. Ôn Xuyên lịch sự đáp lại, cũng gắp thức ăn cho mẹ Thẩm: \”Dì ăn đi ạ.\”