Chương 14
Thẩm Dật Thanh đã dọn lên tầng trên, trong nhà đột nhiên đông người hơn, Ôn Xuyên vẫn chưa hoàn toàn thích nghi, còn Ôn Hựu Thanh thì thích náo nhiệt, lại rất vui vẻ.
Đơn giản là Thẩm Dật Thanh đi sớm về khuya, Ôn Xuyên rất khó gặp hắn một lần. Thỉnh thoảng cậu để lại cho hắn một chiếc bánh ngọt nhỏ, ngày hôm sau luôn nhận được một tờ ghi chú viết “Cảm ơn”. Người không thấy bóng dáng, nhưng lại khách sáo hơn trước.
Ôn Hựu Thanh liên tục cảm thán: “Anh Dật Thanh bận quá!” Ôn Xuyên lại cảm thấy đây là chuyện tốt, giúp cậu có một sự chuyển biến về mặt tâm lý.
Cho đến sáng thứ năm, Ôn Xuyên ở huyền quan chạm mặt Thẩm Dật Thanh, cảm giác căng thẳng quay trở lại.
Thẩm Dật Thanh kết thúc nửa tháng tăng ca, phong trần mệt mỏi. hắn vốn luôn ăn mặc chỉnh tề, sáng nay ngay cả khăn quàng cổ cũng chưa quàng kỹ, chỉ cần kéo nhẹ một cái, liền treo lên giá áo. Ôn Xuyên thấy đôi mắt sau cặp kính của hắn đều đầy tơ máu đỏ.
Sự mềm lòng lớn hơn sự căng thẳng, cậu thầm thở dài một tiếng “Bác sĩ thật vất vả”, cũng không vội vã rời đi, quay người vào bếp, pha cho Thẩm Dật Thanh một ly nước mật ong.
“Dưỡng dạ dày,” Ôn Xuyên đưa qua, nói, “Tủ lạnh có bữa sáng, anh dùng lò vi sóng hâm nóng một chút, sữa bò ở ngăn thứ hai bên trái trong bếp.”
Rõ ràng Ôn Xuyên đã quen với môi trường mới, đã thăm dò rõ ràng mọi ngóc ngách trong nhà. Ánh mắt Thẩm Dật Thanh dịu dàng, nhìn tóc mái rủ xuống trán Ôn Xuyên, bao phủ ánh rạng đông, tràn đầy ấm áp, cảm giác mệt mỏi gần như tan biến.
“Được, tôi biết rồi.”
Ôn Xuyên lại hỏi: “Tối nay tôi về nấu cơm, anh ăn không?”
Lời này cậu mỗi ngày đều hỏi, càng giống như xuất phát từ phép lịch sự. Thẩm Dật Thanh thường xuyên tăng ca, hỏi cũng sẽ từ chối.
Thế nhưng hôm nay Thẩm Dật Thanh lại nói: “Tôi về nhà lúc 7 giờ được không?”
Ôn Xuyên hơi ngạc nhiên ngẩn ra, gật đầu nói: “Được… tốt.”
Bữa tối hai người biến thành ba người, thói quen bị phá vỡ, Ôn Xuyên tính toán loại nguyên liệu và lượng thức ăn, đến tiệm bánh ngọt mới nhớ ra chưa hỏi Thẩm Dật Thanh thích ăn gì.
Cậu hình như vẫn luôn không biết khẩu vị của Thẩm Dật Thanh. Mỗi lần đi nhà ăn ăn cơm, địa điểm Thẩm Dật Thanh chọn đều hợp khẩu vị cậu. Hai người thỉnh thoảng nói chuyện phiếm cũng chỉ là công việc hoặc bệnh tình của Ôn Hựu Thanh, những chuyện phiếm về cuộc sống thì ít vô cùng.
Nghĩ như vậy, cậu thật sự không có tinh thần hợp đồng, không quá phù hợp với vai trò “bạn trai”.
Đã nhận ủy thác thì phải làm hết sức mình, Ôn Xuyên tính toán nghiêm túc thực hiện.
Hoàn thành công việc ở tiệm, Ôn Xuyên gửi tin nhắn đi, Thẩm Dật Thanh nói: [Đều được, tôi không kén ăn.]
Nghe có vẻ dễ nuôi hơn Ôn Hựu Thanh.
Ngay sau đó liền thấy trên màn hình hiện lên vài câu: [Tôi ngày thường không ăn tỏi, cũng không cần đồ đắng, rau xanh thích ăn lá, không ăn rễ củ, thịt thì loại nào cũng được, thịt gà ăn nhiều.]