Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi – Chương 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Thẩm Không Đứng Đắn – Tạ Tri Vi - Chương 12

Chương 12

Ôn Xuyên cân nhắc kỹ lưỡng, chọn một ngày tốt để chuyển nhà. Đồ đạc được đóng gói cẩn thận, chuyển lên xe tải.

Trời xanh quang đãng, nắng vàng rực rỡ như vừa gột rửa qua một trận mưa. Ôn Xuyên quay đầu nhìn lại căn nhà sáu tầng nhỏ bé, dù biết mình vẫn sẽ trở lại, nhưng lòng cậu vẫn có chút cảm khái.

Những người hàng xóm cũ tốt bụng, hiền lành đã tặng cậu không ít đồ ăn: rượu nhà tự ủ, canh măng tươi vừa nấu xong. Ai không biết có khi còn tưởng cậu sắp rời khỏi thành phố này.

May mắn là Ôn Xuyên đã chuẩn bị quà từ trước, bánh quy nhỏ nướng sẵn đựng trong túi được đưa đi. Ngay cả chú mèo béo mập dưới lầu cũng có phần cá khô của riêng mình.

Thẩm Dật Thanh hiếm khi thấy cậu vui vẻ như vậy, lại nhìn thấy cậu hành động gọn gàng, ứng xử cũng đủ tinh tế, có thể thấy đây không phải lần đầu cậu chuyển nhà.

Thẩm Dật Thanh lái xe, Ôn Xuyên ngồi ở ghế phụ đã thắt dây an toàn cẩn thận.

Thẩm Dật Thanh hỏi: “Hựu Thanh khi nào xuất viện?”

Ôn Xuyên nói: “Sắp rồi, mai là làm thủ tục.”

Hai người bắt đầu trò chuyện về kế hoạch sau khi chuyển nhà. Ôn Xuyên nói muốn mua sách và đồ chơi cho Ôn Hựu Thanh, mua vài bộ quần áo mới, rồi dẫn cậu bé đi ăn mấy bữa ngon.

Thẩm Dật Thanh lặng lẽ lắng nghe, rồi hỏi: “Còn em thì sao, em có gì muốn không?”

Ôn Xuyên ngẩn người, chớp chớp mắt: “Tôi không cần đâu, không phải sinh nhật, cũng không phải Tết mà.”

Thẩm Dật Thanh dịu giọng nói: “Chúc mừng chuyển nhà, mọi thứ đều phải có đôi có cặp. Em trai có, anh trai cũng phải có.”

Ôn Xuyên không trả lời. Thẩm Dật Thanh quay đầu lại, thấy cậu đang nhìn chằm chằm mình, gần như quên cả chớp mắt, ngơ ngẩn, liền hỏi: “Sao vậy?”

Ôn Xuyên cười lắc đầu, chỉnh lại dây an toàn hơi chật trên vai, cuối cùng, đột nhiên nói: “Anh giống cha tôi.”

“Cái gì?” Thẩm Dật Thanh nghe rõ, nhướng mày nhìn về phía cậu.

Ôn Xuyên đột nhiên ý thức được mình vừa nói gì, tai ửng đỏ, không lên tiếng.

Lời này kỳ thật là thật.

Khi cha Ôn Xuyên còn sống, ông rất công bằng. Ôn Xuyên bản thân không đòi quà, luôn nhường đồ chơi, đồ ăn cho em trai. Có một lần, trong công viên bán súng nước, cậu dùng tiền tiêu vặt mua cho em trai một cái. Cha cậu thấy vậy, quay đầu lại cũng mua cho cậu một cái.

Cha cậu nói: “Em trai có, anh trai cũng phải có.”

Đó đã là chuyện rất lâu về trước, lâu đến nỗi cậu quên mất cha mẹ mình trông như thế nào, trên đầu có tóc bạc hay không.

Ôn Xuyên nhìn cảnh vật lùi lại ngoài cửa kính, từ ký ức rút ra. Sương mù vẫn chưa tan hết, trắng xóa làm nền. Cậu thấy trong ảnh phản chiếu có thêm bóng dáng Thẩm Dật Thanh, giống như vắt ngang giữa hiện thực và giấc mơ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.