Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 94: Nhân Ngư 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 94: Nhân Ngư 1

\”Điện hạ, điện hạ! Đại hoàng tử dẫn đội hộ vệ xông đến rồi!\”

Trong cơn mơ màng, Trì Nguyễn Phàm nghe thấy giọng nói lo lắng của thị tùng vang lên bên tai.

Hắn khó chịu mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là mái tóc dài màu vàng kim của mình.

Mái tóc mềm mại như ánh dương khẽ lay động trong làn nước biển, vài sợi phiêu đãng chạm vào trước mặt hắn.

Khẽ vén mái tóc ra sau, Trì Nguyễn Phàm lạnh lùng cất giọng:

\”Đại hoàng tử nào cơ?\”

Mười năm đăng cơ, hắn dồn hết tâm sức vào cuộc chiến với Liên bang Nhân loại, đến nỗi bên cạnh ngay cả một bạn tình giống cái cũng không có, càng không thể có con cái.

Cách gọi \”Đại hoàng tử\” nghe thật xa xôi.

Lần cuối cùng hắn nghe thấy nó là trước khi đăng quang, khi gã ca ca ngốc nghếch của hắn còn sống, ngày ngày lượn lờ trước mặt hắn gây sự.

Tiểu điện hạ và đại hoàng tử vốn dĩ bất hòa, nên thị tùng cứ ngỡ hắn đang nói lời giận dỗi, vội vàng thúc giục:

\”Đại hoàng tử đã đến bên ngoài cung điện rồi, ngài mau chóng rời đi bằng đường hầm bí mật, bọn họ muốn…\”

\”Còn muốn đi đâu nữa?\”

Một giọng nói kiêu ngạo vang vọng khắp điện, theo sau đó là một tiếng \”ầm\” lớn, cánh cửa điện pha lê bị đẩy mạnh ra.

Đại hoàng tử với chiếc đuôi cá màu đỏ tươi bơi vào, phía sau là một đám hộ vệ người cá.

Vẻ mặt Trì Nguyễn Phàm thoáng kinh ngạc.

Khuôn mặt đáng ghét này, rõ ràng là gã ca ca tự đại, ngu xuẩn và đã chết của hắn mà.

\”Sao ngươi còn chưa chết?\”

Ánh mắt Trì Nguyễn Phàm dừng lại trên ngực đại hoàng tử, nơi những sợi tóc đỏ rũ xuống, khẽ nhíu mày nghi hoặc.

Không đúng, ngực của đại hoàng tử từng bị móng vuốt sắc bén xé toạc, để lại một vết thương sâu hoắm có thể xuyên qua cả cánh tay.

Hắn đích thân xác nhận cái chết của đối phương, còn tận mắt chứng kiến thi thể gã chìm sâu xuống đáy biển, nhanh chóng tan rữa dưới sự can thiệp của đại tế tư, hóa thành dưỡng chất cho biển cả.

Trong tình huống đó, gã tuyệt đối không thể sống sót.

Hơn nữa, cảnh tượng đại hoàng tử dẫn hộ vệ bao vây cung điện của hắn… sao mà quen thuộc đến vậy.

Hình như, mười mấy năm trước, hắn đã từng trải qua một màn kịch tương tự.

Đại hoàng tử lượn vài vòng quanh Trì Nguyễn Phàm, ánh mắt gã không giấu nổi sự thưởng thức vẻ đẹp tuyệt trần, nhưng ẩn sâu trong đó là niềm hả hê độc ác khi sắp sửa hủy hoại thứ không thuộc về mình.

\”Để ngươi đi hòa thân, Liên bang Nhân loại chắc chắn sẽ hài lòng.\” Gã nhếch mép cười nói.

\”Hòa thân?\” Ánh mắt Trì Nguyễn Phàm khẽ biến đổi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.