Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 93: Hoàn TG4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 93: Hoàn TG4

Trì Nguyễn Phàm và Cẩm Trúc ở lại Hải Thành.

Hải Thành chỉ có hai người bọn họ, tĩnh lặng và an yên.

\”Chào buổi sáng, anh lại thức rồi.\”

Ngay khi Trì Nguyễn Phàm mở mắt, đã chạm phải ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn mình của Cẩm Trúc.

Zombie thật sự không biết mệt mỏi sao?

Cho dù cơ thể không cảm thấy mệt mỏi, tinh thần lẽ nào cũng không hề hao tổn?

Nhưng Trì Nguyễn Phàm chưa từng thấy Cẩm Trúc chợp mắt lấy một lần.

\”Tiểu Nhuyễn ngủ ít hơn hôm qua hai mươi phút.\” Vòng tay ôm Trì Nguyễn Phàm của Cẩm Trúc khẽ siết chặt hơn, kéo gần khoảng cách giữa hai người đến mức không còn khe hở.

Khi Tiểu Nhuyễn ngủ, cậu luôn cố gắng không ôm quá chặt, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của anh.

Đợi đến khi Tiểu Nhuyễn tỉnh giấc, cậu mới có thể thỏa thích làm những điều mình luôn muốn.

Ví dụ như ôm thật chặt và khẽ cọ má vào anh.

Trì Nguyễn Phàm ôm lấy đầu Cẩm Trúc theo thói quen vùi vào hõm vai cổ của cậu, thầm nghĩ, ngay cả thời gian anh ngủ mỗi ngày bao lâu cũng biết rõ ràng như vậy, chắc chắn là cậu đã thức trắng đêm ngắm nhìn anh đến tận bình minh.

\”Cho dù em không ngủ được, cũng có thể tìm chút việc gì đó làm, chứ nằm cạnh anh mãi như vậy sẽ buồn chán lắm.\” Trì Nguyễn Phàm ôm lấy bờ vai trần trụi của Cẩm Trúc.

Nhiệt độ truyền đến từ tay rất ấm áp.

Cẩm Trúc đã sử dụng tinh hạch hệ Hỏa để tiến cấp C, năng lực thu được cho phép cậu điều khiển nhiệt độ của sương đen bao quanh cơ thể.

Trước kia, khi Cẩm Trúc chỉ là một con zombie thuần túy, cậu không hề nhận thức được việc Trì Nguyễn Phàm ôm mình giống như ôm một khúc gỗ lạnh lẽo, cũng không có ý thức thay đổi nhiệt độ cơ thể.

Sau khi khôi phục ký ức khi còn là con người, cậu đã cố ý khống chế làn sương đen bao bọc mình, cẩn thận điều chỉnh nhiệt độ cơ thể sao cho giống với Trì Nguyễn Phàm.

Những thay đổi này, Cẩm Trúc chưa từng nhắc với Trì Nguyễn Phàm, nhưng lại thực hiện một cách dịu dàng và chu đáo, ở khắp mọi nơi đều mang theo sự yêu thương dành cho anh.

\”Có Tiểu Nhuyễn bên cạnh, sao có thể buồn chán?\” Cẩm Trúc nói.

Cho dù chỉ là đếm lông mi của Tiểu Nhuyễn, cậu cũng có thể đếm cả mấy tiếng đồng hồ.

Ngắm nhìn người yêu ngủ yên bên cạnh, đây là chuyện ngọt ngào nhất.

Cuộc sống như vậy, kiếp trước cậu ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Trì Nguyễn Phàm cũng nghĩ đến kiếp trước, lập tức không còn tâm trạng nghĩ đến nhiệt độ từng bộ phận trên cơ thể Cẩm Trúc nữa, có chút không vui nói:

\”Em rõ ràng vẫn còn sống, tại sao lại không đến tìm anh?\”

Trước khi chưa khôi phục ký ức thì thôi, sau đó cậu đã trở thành zombie cấp A mạnh mẽ, thậm chí là đã thăng lên cấp S, trở thành Zombie Hoàng đáng sợ, vậy mà vẫn không hề tìm đến anh!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.