Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 92: Mạt Thế 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 92: Mạt Thế 21

Phản ứng như vậy khiến Trì Nguyễn Phàm có chút không chắc chắn.

Chẳng lẽ Cẩm Trúc vẫn chưa khôi phục ký ức?

Anh chợt nghĩ đến sự khác biệt giữa việc khôi phục ký ức sau khi biến thành zombie và việc con người mất trí nhớ rồi tìm lại được ký ức.

Bản tính của zombie vốn vô cảm, cho dù trong quá trình \”trưởng thành\” chúng lĩnh hội được tình cảm, thì đó cũng là thứ vô cùng nhạt nhẽo và hiếm hoi.

Ngay cả khi chúng nhớ lại tất cả mọi thứ khi còn là con người, thì cũng giống như xem một bộ phim xa lạ vậy.

Một thứ tình cảm mong manh như thế, làm sao có thể thực sự rung động trước nhân vật trong phim?

Khóe môi Trì Nguyễn Phàm khẽ mím lại, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn vài phần.

So với việc Cẩm Trúc chưa khôi phục ký ức, anh càng không thể chấp nhận việc Cẩm Trúc nhớ ra anh rồi, lại không có bất kỳ cảm giác gì với anh.

Tệ hơn nữa là zombie không có hô hấp, cũng không có nhịp tim, Trì Nguyễn Phàm hoàn toàn không thể dựa vào những chi tiết nhỏ nhặt đó để phán đoán tình trạng hiện tại của Cẩm Trúc.

Nhưng mà, Cẩm Trúc ôm anh rất chặt, giống như muốn hòa tan anh vào tận xương tủy vậy.

Đây hẳn là một loại để ý đúng không?

\”Tiểu Nhuyễn…\”

Cẩm Trúc khẽ ngẩng đầu, nhẹ nhàng cọ má mình lên má Trì Nguyễn Phàm, khẽ gọi bên tai anh.

Giọng cậu cực thấp, mang theo chút run rẩy không dễ nhận thấy, dường như đang kìm nén vô vàn cảm xúc phức tạp và khó diễn tả.

Hô hấp của Trì Nguyễn Phàm khẽ ngừng lại.

Loại cảm xúc phức tạp này, người yêu zombie của anh chưa từng có.

Người yêu zombie của anh còn đơn thuần hơn cả một đứa trẻ, chỉ có những cảm xúc đơn giản như vui vẻ, tức giận, nhìn một cái là thấy rõ tận đáy lòng.

Hơn nữa, Cẩm Trúc có sự dao động cảm xúc phức tạp và mãnh liệt như vậy, điều đó có nghĩa là đối phương có tình cảm với anh.

Trong mắt Cẩm Trúc, anh tuyệt đối không chỉ là một nhân vật trong phim.

Hoặc là, Cẩm Trúc cũng yêu sâu đậm \”vai diễn\” này của anh.

Trì Nguyễn Phàm đã cảm thấy thỏa mãn, nhưng anh vẫn cần kiểm chứng suy nghĩ của mình.

Anh hơi nghiêng đầu, trong màn sương đen bao phủ, thuần thục tìm đến môi Cẩm Trúc, hôn lên.

Cẩm Trúc chỉ dừng lại chưa đến nửa giây, liền điên cuồng nhưng lại cố gắng kiềm chế đáp lại.

Hành động thường chân thật hơn lời nói.

Huống hồ bọn họ là người yêu, vô cùng quen thuộc với nhau.

Cơ thể zombie hóa của Cẩm Trúc khiến Trì Nguyễn Phàm không thể cảm nhận được cảm xúc của cậu ngay lập tức, nhưng khi bọn họ thực sự có sự tiếp xúc sâu hơn, tất cả mọi thứ liền bại lộ không sót thứ gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.