Ôm?
Ôm gì cơ?
Ôm như thế nào?
Phòng khách sạn, chiếc giường phủ đầy cánh hoa hồng đỏ rực, người yêu tuấn tú đang dang tay muốn ôm… tất cả những điều đó cộng lại, ai mà không rung động cho được.
\”Trúc Tử.\” Tim Trì Nguyễn Phàm bất giác đập nhanh hơn, như bị mê hoặc mà bước tới, ôm lấy Cẩm Trúc, động tác quen thuộc tìm đến môi của người yêu.
Ngay khoảnh khắc chạm vào, Cẩm Trúc kéo bất ngờ kéo anh ngã xuống giường.
Sự chuyển đổi đột ngột này suýt chút nữa khiến Trì Nguyễn Phàm cắn phải đầu lưỡi.
Trì Nguyễn Phàm tự an ủi trong lòng: Không sao cả, Trúc Tử bây giờ đã là zombie rồi, em ấy không còn ký ức trước đây, cũng không có kinh nghiệm và sự ăn ý vốn có của họ. Ai cũng cần có một giai đoạn non nớt, cứ từ từ rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Trì Nguyễn Phàm vừa định tiếp tục nụ hôn dang dở, Cẩm Trúc đã ôm chặt lấy anh và bắt đầu lăn lộn.
Lăn từ trái sang phải, từ đầu giường đến cuối giường, lăn đến mức Trì Nguyễn Phàm hoa mắt chóng mặt, trong đầu tràn ngập những dấu chấm hỏi to đùng.
Những cánh hoa hồng tươi thắm bị nghiền nát dưới thân hai người, hương hoa nồng nàn lan tỏa khắp căn phòng, nhưng Cẩm Trúc vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại.
\”Dừng!\” Trì Nguyễn Phàm trong lúc liên tục bị đảo lộn trên dưới giơ tay lên, đột ngột ấn Cẩm Trúc xuống.
Khi Cẩm Trúc đã ngừng lăn lộn, Trì Nguyễn Phàm mới có thời gian xoa xoa cái đầu đang ong ong, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn.
Anh nghĩ đến việc lăn giường, Cẩm Trúc cũng làm như vậy.
Khác biệt ở chỗ, \”lăn\” của Cẩm Trúc là lăn lộn không ngừng trên giường, khiến Trì Nguyễn Phàm choáng váng đầu óc, đồng thời cuốn trôi đi những ý nghĩ hơi quá giới hạn vừa mới nảy sinh trong anh.
Cẩm Trúc ngoan ngoãn nằm im chờ đợi, đến khi ánh mắt trong veo của Trì Nguyễn Phàm rơi xuống mặt mình, cậu mới hỏi:
\”Tiểu Nhuyễn, vui không?\”
Trì Nguyễn Phàm: \”…\”
Đổi lại là em, em có vui nổi không?
Điều chết tiệt là, Cẩm Trúc lại thực sự rất vui, trên khuôn mặt lạnh lẽo của em ấy ánh lên vẻ vui mừng khó giấu.
Niềm vui của zombie, thật là khó đoán.
\”Sao em lại thích cái này?\” Trì Nguyễn Phàm hỏi.
Cẩm Trúc nghĩ, bởi vì khi lăn lộn Tiểu Nhuyễn sẽ ôm chặt lấy cậu, sự thay đổi vị trí liên tục sẽ khiến cơ thể cọ xát vào nhau, hơi thở rối loạn của Tiểu Nhuyễn cũng sẽ phả vào bên má cậu…
Còn rất nhiều cảm xúc tích tụ trong lòng, chỉ khi ở gần Tiểu Nhuyễn hơn nữa, những cảm xúc đó mới có thể được giải tỏa.
Cẩm Trúc cố gắng ghép những câu chữ rất lâu, nhưng đều cảm thấy không đủ để diễn tả hết lý do tại sao cậu lại thích việc này.