Cẩm Trúc đã cực kỳ kiềm chế và dịu dàng với Trì Nguyễn Phàm, nhưng y cũng có dục vọng chiếm hữu và kiểm soát cực đoan.
Nhận được sự đảm bảo của Trì Nguyễn Phàm, Cẩm Trúc cũng không định bỏ qua như vậy, y rời khỏi Triều Dương điện, điều tra tất cả những người mà Trì Nguyễn Phàm đã tiếp xúc hôm nay.
Khắp hoàng cung đều có tai mắt của Cẩm Trúc, rất nhanh đã điều tra ra vị đại học sĩ nội các đã gặp hoàng đế lúc đó.
Trong khi không kinh động đến đảng bảo hoàng, Cẩm Trúc lần theo manh mối, tìm ra A Sử Na Thiết đang ở Túy Sinh Lâu.
\”Người đâu, đến Túy Sinh Lâu, nghênh đón Đột Quyết khả hãn vào Hồng Lư Tự,\” Cẩm Trúc lạnh giọng ra lệnh.
Đột Quyết khả hãn đích thân đến thăm, sao có thể ở khách điếm dân gian?
Lẽ ra phải do Hồng Lư Tự phụ trách tiếp đón.
\”Vâng,\” Thống lĩnh cấm vệ quân bên cạnh lĩnh mệnh rời đi.
Lúc này trời cũng đã tối, khắp nơi đều đã thắp đèn.
Cẩm Trúc cầm một quyển tấu chương lên xem, nhưng vì tâm trạng bất an, xem thế nào cũng không vào đầu.
Tiểu thái giám ở Triều Dương điện vừa hay đến bẩm báo: \”Vương gia, bệ hạ sai ngự thiện phòng hầm canh cá cho ngài, có cần…\”
Chưa đợi tiểu thái giám nói xong, Cẩm Trúc đã đặt tấu chương xuống đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa nói: \”Đến Triều Dương điện.\”
Tiểu thái giám nhìn hộp đựng thức ăn trong tay, im lặng đi theo.
Trì Nguyễn Phàm không nghĩ rằng Cẩm Trúc sẽ quay lại, dù sao hôm nay họ gần như đã trở mặt.
Hắn dùng bữa tối xong sớm, vào thư phòng chuẩn bị xem thoại bản mới mua về.
Đi đến trước bàn, tay cầm lấy thoại bản, ánh mắt lại vô thức rơi vào chiếc đèn mà Cẩm Trúc tặng.
\”Lui xuống đi,\” Trì Nguyễn Phàm nói với đại thái giám đang hầu hạ bên cạnh.
Động tác dâng trà của An Vĩnh Trung khựng lại.
Hôm nay Nhiếp chính vương rời đi với vẻ mặt âm trầm, dặn dò hắn ta trông chừng hoàng đế, lúc này, hắn ta không thể nào lui xuống được.
Nhưng Nhiếp chính vương trước đó cũng đã dặn dò, phải nghe theo lệnh của bệ hạ, tận tâm hầu hạ bệ hạ.
An Vĩnh Trung đặt tách trà xuống, nhỏ giọng nói: \”Bệ hạ, nô tài sẽ đợi ở gian ngoài chờ lệnh.\”
Đi ra gian ngoài, vừa không trái lệnh bệ hạ, vừa có thể tùy thời xác nhận vị trí của bệ hạ.
\”Ừm.\” Trì Nguyễn Phàm cũng không để ý đối phương đi đâu, chỉ cần đừng đứng trước mặt hắn là được.
Đợi trong thư phòng chỉ còn lại một mình hắn, Trì Nguyễn Phàm cầm lấy ngọn nến ngọc bên cạnh, thắp sáng chiếc đèn lồng mà Nhiếp chính vương tặng.
Chiếc đèn này từ khi được Nhiếp chính vương lấy về, luôn được đặt trong thư phòng Trì Nguyễn Phàm, nhưng hắn chưa từng một lần thắp sáng nó.