Cẩm Trúc vẫn đăm đăm nhìn đám cung nhân quỳ rạp dưới đất.
Ánh mắt sắc lạnh của y lướt qua từng khuôn mặt, từng chiếc cổ, như thể đang truy tìm dấu vết hoan ái, lại như đang cân nhắc xem nên ban cho chúng cái chết thế nào.
Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của tiểu hoàng đế, Cẩm Trúc im lặng đứng dậy, chuẩn bị dẫn đám cung nhân đi thẩm vấn.
Vừa nhấc chân, Cẩm Trúc đã cảm thấy vạt áo bị một lực kéo nhẹ.
Cẩm Trúc cúi đầu nhìn xuống, ngón tay thon dài trắng nõn của tiểu hoàng đế đang nắm chặt lấy vạt áo y, siết chặt đến mức hằn cả nếp vải.
Nhưng dù có bị nắm chặt đến đâu, Cẩm Trúc cũng có thể dễ dàng gỡ ra.
Nhưng Cẩm Trúc khựng lại, y không nỡ.
Tiểu hoàng đế đêm qua chắc chắn không ngủ ngon, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi, y không nỡ đánh thức tiểu hoàng đế vừa mới ngủ say.
Nhưng đám cung nhân kia…
Cẩm Trúc nhìn gương mặt ngủ say của tiểu hoàng đế, trong đôi mắt đen sâu thẳm trào dâng cảm xúc phức tạp.
Một lát sau, Cẩm Trúc rút dao găm, cắt đứt vạt áo bị nắm chặt đó.
Vào cung diện kiến quân vương cấm mang vũ khí, nhưng trong tình huống cả cung đều là người của Nhiếp chính vương, quy tắc nào còn ý nghĩa.
Cẩm Trúc dẫn đám cung nhân hầu hạ hoàng đế rời đi, chỉ để cấm vệ quân tạm thời canh giữ hoàng đế.
Những chuyện này, Trì Nguyễn Phàm hoàn toàn không hay biết.
Hắn ngủ một giấc say sưa, khi tỉnh dậy, Cẩm Trúc đang ngồi bên cạnh nghe hát, đám cung nhân cúi đầu đứng hầu một bên, trong vẻ cung kính ẩn chứa sự sợ hãi.
Sợ hãi cũng phải, Nhiếp chính vương ở đây mà.
Tóm lại, ngoại trừ việc trong tay hắn đang nắm một đoạn vải tay áo của Nhiếp chính vương, mọi thứ đều bình thường.
Trì Nguyễn Phàm nhìn đoạn vải trong tay, ngạc nhiên và hoang mang.
Vết cắt trên vải gọn gàng, rõ ràng là bị vật sắc nhọn cắt đứt, chứ không phải bị xé rách.
Vậy thì… chắc là không liên quan đến hắn đâu nhỉ?
Cẩm Trúc nhận ra Trì Nguyễn Phàm đã tỉnh, y nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt dừng trên mảnh tay áo một lát, rồi nhanh chóng rời đi.
Cẩm Trúc thẳng thắn hỏi: \”Tối qua bệ hạ ngủ không ngon sao?\”
Câu hỏi này khiến Trì Nguyễn Phàm khó xử.
Lẽ nào nói trong mơ toàn là mơ thấy tấu chương sao? Nhiếp chính vương sẽ nghi ngờ hắn muốn đoạt quyền mất.
Trì Nguyễn Phàm ngồi dậy, ôm lấy eo Cẩm Trúc từ phía sau, tựa cằm lên vai y, nói:
\”Không có Vương thúc bên cạnh, ta trằn trọc mãi không ngủ được.\”
Hắn biết rõ Nhiếp chính vương rất thích kiểu này.