Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 48: Giới giải trí 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 48: Giới giải trí 8

Trì Nguyễn Phàm hé mắt, trong đáy mắt thoáng qua một tia tự giễu.

Đây chỉ là phản ứng sinh lý bình thường vào buổi sáng, không liên quan gì đến giấc mơ, càng không liên quan gì đến Cẩm Trúc.

Trì Nguyễn Phàm tự nhủ với lòng mình.

Sau khi bình ổn lại cảm xúc đang trào dâng, Trì Nguyễn Phàm chậm rãi chống tay ngồi dậy.

\”Cẩm tổng, theo anh thế nào là xâm phạm?\”

Trì Nguyễn Phàm vừa nói, chăn trên vai anh trượt xuống, để lộ toàn bộ dấu vết đêm qua.

Cẩm Trúc vội vàng dời mắt đi, bàn tay đang nắm chặt khăn giấy đột nhiên siết chặt, trong đầu vang vọng câu hỏi của Trì Nguyễn Phàm, nhưng hắn lại không thể trả lời.

Trì Nguyễn Phàm bật cười, nụ cười không chút ấm áp.

\”Tôi đã là người của Cẩm tổng rồi, anh làm gì tôi cũng không tính là xâm phạm.\”

\”Không phải vậy,\” Cẩm Trúc vội vàng giải thích: \”Tôi thích diễn xuất của cậu, cậu diễn rất có hồn, sinh ra đã hợp với nghiệp diễn. Tôi muốn cậu đi theo tôi, chỉ là muốn xem cậu diễn nhiều vai tốt hơn. Tiểu Nhuyễn, cậu không cần phải trả giá bất cứ điều gì.\”

\”Những lời này, trước đây Cẩm tổng đã nói từ rất lâu rồi.\” Trì Nguyễn Phàm nói.

Ngày thứ hai sau vụ việc trong thang máy, Cẩm Trúc đã đến tìm anh, dùng lý do này để khuyên anh đi theo mình.

Trì Nguyễn Phàm lúc đó không tin.

Bây giờ, phản ứng của cơ thể quá mạnh mẽ, anh không thể suy nghĩ xem có nên tin hay không.

\”Lúc đó, cậu bài xích tôi quá, bây giờ cũng vậy… Ban đầu tôi muốn dùng sự thật để chứng minh cho cậu thấy…\” Cẩm Trúc cúi đầu.

Vốn dĩ, sự thật có thể chứng minh.

Chỉ cần hắn luôn không chạm vào Trì Nguyễn Phàm, qua vài tháng vài năm, Trì Nguyễn Phàm tự nhiên sẽ hiểu.

Nhưng hắn vì mời vị đạo diễn từng cùng mình rời giới giải trí năm xưa quay lại, đã uống rượu say khướt, còn không biết bằng cách nào lại đến biệt thự của Trì Nguyễn Phàm.

Mọi chuyện đều trở nên khó giải thích.

Cẩm Trúc cụp mắt, bất lực nói: \”Tối qua là ngoài ý muốn, tôi không tỉnh táo lắm, đã xâm phạm cậu, tôi xin lỗi.\”

\”Cẩm tổng,\” Trì Nguyễn Phàm thở dốc nặng nề, anh cố nhịn sự khó chịu và không thoải mái, vội vàng nói: \”Anh muốn nói chuyện, sau này tôi có thể nói chuyện với anh. Bây giờ có thể để tôi ở một mình một lát được không?\”

\”Không phải nói chuyện.\” Cẩm Trúc còn muốn giải thích.

Trì Nguyễn Phàm nắm chặt chăn, sự khó chịu của cơ thể không có chỗ trút, đầu óc rối như tơ vò.

Cẩm Trúc là ai chứ, kim chủ của anh.

Cho dù Cẩm Trúc thật sự làm gì anh, đó cũng là một trong những \”công việc\” của anh, đối phương căn bản không cần phải xin lỗi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.