Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 113: Vô Hạn Lưu 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 113: Vô Hạn Lưu 4

Lũ ma quỷ kia quấn quýt hay không thì mắc mớ gì đến anh chứ?

\”Ta đâu phải ma quỷ.\”

Trì Nguyễn Phàm nhặt chiếc áo khoác ngoài dưới đất lên, định khoác lại cho Cẩm Trúc.

Trong lúc đó còn không quên dùng một tay giữ chặt vạt áo trong của Cẩm Trúc, chỉ sợ đối phương lại vén nó lên lần nữa.

Cẩm Trúc chăm chú nhìn gương mặt Trì Nguyễn Phàm một lúc lâu.

Người yêu của hắn đương nhiên không phải ma quỷ rồi, ma quỷ làm sao có được ngoại hình đẹp đẽ tuấn tú, lại có… mùi hương ngọt ngào quyến rũ như vậy chứ.

Khiến hắn say mê.

Nhưng Cẩm Trúc không muốn từ bỏ cơ hội được gần gũi người yêu.

Cẩm Trúc nắm lấy tay Trì Nguyễn Phàm, nói:

\”Tôi biết loài người các em có một câu, gọi là \’nhập gia tùy tục\’.\”

Trì Nguyễn Phàm nhất thời không nói nên lời, \”… Ngươi cũng biết nhiều thật đấy.\”

\”Đến đây nào,\” Cẩm Trúc cúi người xuống, thăm dò chạm nhẹ lên trán Trì Nguyễn Phàm, nói:

\”Ánh trăng đêm nay rất đẹp, phải không?\”

Hàng mi Trì Nguyễn Phàm run lên.

Anh không ngờ Cẩm Trúc lại đột nhiên cúi xuống hôn mình, nhất thời quên cả phản ứng.

Trì Nguyễn Phàm và Cẩm Trúc đã cùng trải qua hàng ngàn thế giới, nhưng sự gần gũi thế này lại chưa từng có.

Như thể đang ở trong mơ.

Cũng chỉ có trong mơ, mới có thể tùy tiện, không chút kiêng dè như vậy.

Cẩm Trúc cũng dừng lại.

Tim hắn đập loạn xạ, lòng bàn tay hơi ẩm ướt, sương mù đen không kiểm soát được mà từ ống tay áo bay ra.

Cẩm Trúc xem như đã hiểu tại sao người yêu lại nói kỹ thuật của mình tệ rồi.

Chỉ mới tiếp xúc thế này mà hắn đã suýt không kìm chế được, làm sao có thể khiến người yêu tận hưởng được chứ?

\”Em thích nhất tôi hôn em ở đâu?\” Cẩm Trúc khẽ hỏi, cố gắng ổn định hơi thở, từ từ di chuyển xuống dưới, áp lên khóe mắt Trì Nguyễn Phàm, hỏi: \”Là ở đây sao?\”

Tiếp tục đi xuống, đôi môi lành lạnh chạm lên gò má Trì Nguyễn Phàm, \”Hay là ở đây?\”

Không phải, không phải, đều không phải.

Trì Nguyễn Phàm đột ngột giữ lấy gáy Cẩm Trúc, ấn hắn xuống trước mặt mình, phủ lên môi Cẩm Trúc.

Anh thích Cẩm Trúc hôn lên môi mình, còn bản thân anh thì lại thích hôn lên yết hầu của Cẩm Trúc.

Những điều này… đều là sở thích trong những giấc mơ kia của Trì Nguyễn Phàm.

Nhưng bây giờ anh đang ở hiện thực, không phải trong mơ.

Trì Nguyễn Phàm bừng tỉnh, mạnh mẽ đẩy Cẩm Trúc ra, vội vàng đứng dậy khỏi tảng đá, lùi lại mấy bước.

Ánh trăng đêm nay quả thực quá đẹp, đẹp đến mức làm say lòng người.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.