\”Ta không phải người yêu của ngươi!\” Trì Nguyễn Phàm không kìm được mà phản bác.
\”Nhưng trên người em toàn là khí tức của tôi.\”
Cẩm Trúc đưa tay, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc của Trì Nguyễn Phàm, ánh mắt từ từ lướt xuống, \”Trên tóc này, trên áo này, cả trên quần nữa…\”
Trì Nguyễn Phàm giật mạnh tay Cẩm Trúc đang dò xét xuống dưới, nghiến răng nói:
\”Việc này không liên quan gì đến mối quan hệ của chúng ta!\”
Rõ ràng là khí tức Cẩm Trúc để lại khi xâm nhiễm thế giới của anh, cuối cùng lại bị chính đối phương coi đó là bằng chứng cho mối quan hệ thân mật của họ, thật quá nực cười.
\”Sao lại không liên quan?\” Trong mắt Cẩm Trúc vẫn đong đầy ý cười ôn hòa, như thể đang nuông chiều người yêu bé nhỏ đang hờn dỗi của mình.
Hắn nói: \”Có thể khiến quần áo trên người em đều nhuốm ý thức của tôi, ít nhất tôi đã ôm em cả một đêm sau khi em mặc bộ đồ này.\”
Nói đến đây, Cẩm Trúc khẽ nhíu mày một cách khó nhận ra, trong mắt thoáng hiện vẻ bối rối.
Tại sao mình lại ôm đối phương cả đêm như vậy?
Ý hắn là, hắn vậy mà lại để người yêu mặc quần áo đi ngủ suốt cả đêm!
Đây không phải là điều mà một nửa kia đạt chuẩn nên làm, trách sao người yêu lại tức giận bỏ đi.
Cẩm Trúc còn chưa nghĩ thông suốt, đã bị giọng nói của Trì Nguyễn Phàm cắt ngang dòng suy nghĩ.
\”Rõ ràng chỉ có nửa ngày thôi!\” Trì Nguyễn Phàm gay gắt phản bác.
Bộ đồ này anh chỉ mặc trên người có một buổi sáng, Cẩm Trúc làm gì có thời gian xâm nhiễm lâu như vậy.
\”Ồ, là nửa ngày à.\” Cẩm Trúc giả vờ như vừa chợt hiểu ra, đôi mắt đong đầy ý cười nhìn Trì Nguyễn Phàm.
Vừa nãy còn giận dỗi nói không phải người yêu, giờ thì thừa nhận rồi đấy thôi.
Trì Nguyễn Phàm lúc này mới nhận ra lời nói của mình có thể đã gây hiểu lầm, nhất thời không nghĩ ra nên phản bác thế nào, chỉ đành nói:
\”Tóm lại, chúng ta không phải loại quan hệ đó.\”
\”Vậy sao?\”
Cẩm Trúc cúi mắt nhìn bàn tay đang bị Trì Nguyễn Phàm nắm chặt, rồi từ từ ngước mắt lên, ánh nhìn đột nhiên trở nên sắc bén.
\”Không phải người yêu, trên người lại toàn là khí tức của tôi, lẽ nào em là… kẻ thù của tôi?\”
Theo lời nói của Cẩm Trúc, một mảng sương mù đen khổng lồ từ sau lưng hắn ta bốc lên, ngưng tụ thành hình dạng ma quỷ.
Con ma quỷ sương mù đen đó giơ vuốt sắc, nhe nanh nhọn, gầm lên một tiếng về phía Trì Nguyễn Phàm.
GÀO——
Trì Nguyễn Phàm thờ ơ không động đậy.
Anh và Cẩm Trúc đã cùng trải qua hàng ngàn thế giới, anh quá hiểu Cẩm Trúc.