Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 110: Vô Hạn Lưu 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 110: Vô Hạn Lưu 1

Trì Nguyễn Phàm chậm rãi tỉnh dậy từ cơn mộng mị, đôi mắt mở ra nhìn trần nhà trắng toát, trong lòng còn chưa hết mơ hồ.

Anh lại mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, anh quay về một thế giới phó bản đã từng trải qua, quên hết về trò chơi, quên cả nhiệm vụ thu thập tín ngưỡng, thậm chí còn ở bên cạnh Boss ẩn của thế giới đó.

Giấc mơ này, cũng giống như những giấc mơ trước, vừa dài đằng đẵng vừa chân thực đến khó tin, gần như khiến anh không thể phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực.

Trì Nguyễn Phàm giơ tay lên.

Một cổng không gian nhỏ cỡ bàn tay hiện ra trước mặt. Anh đưa tay vào sâu bên trong, lấy ra một chiếc lá xanh biếc và cho vào miệng.

Đây là đạo cụ Trì Nguyễn Phàm nhận được từ Thế giới Vô hạn, có khả năng thanh tẩy các hiệu ứng tinh thần tiêu cực như mê hoặc, ảo thuật.

Luồng năng lượng mát lạnh tràn vào đầu óc, Trì Nguyễn Phàm đang định tĩnh tâm thì bất chợt cảm nhận được một vật mềm mại cọ nhẹ lên má mình.

Trì Nguyễn Phàm cúi mắt nhìn xuống, bên má anh chỉ có tấm chăn mỏng đang đắp.

Tấm chăn áp sát vào má anh, mơ hồ tỏa ra một sự quyến luyến như có linh tính.

Trì Nguyễn Phàm khẽ mím môi, quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Dường như biết được suy nghĩ của anh, rèm cửa không gió mà tự động tách sang hai bên, để lộ bầu trời xám xịt bên ngoài.

Ảnh hưởng của kẻ đó lên thế giới này ngày càng sâu sắc rồi…

Ánh mắt Trì Nguyễn Phàm trầm xuống, thu lại tầm nhìn, đưa tay định lật chăn xuống để rời giường.

Thế nhưng tấm chăn truyền đến một lực cản nhẹ, thậm chí còn siết chặt hơn một chút.

Tấm chăn của anh dường như muốn ôm chặt lấy anh, giam anh lại trên giường.

Trì Nguyễn Phàm liếc nhìn đồng hồ báo thức trên bàn đầu giường, bảy giờ ba mươi phút.

Anh cố gắng giảng giải đạo lý với tấm chăn:

\”Tám giờ tôi có một cuộc họp rất quan trọng, không thể đến muộn.\”

Lực cản lặng lẽ biến mất.

Trì Nguyễn Phàm ngồi dậy.

Tấm chăn nhẹ nhàng trượt xuống theo động tác của anh, tụ lại quanh thắt lưng.

Một góc chăn khẽ cuộn lại, nhẹ nhàng lướt qua hông anh, rồi càng cuộn chặt hơn, giống như đang xấu hổ muốn trốn vào một góc.

Trì Nguyễn Phàm bình tĩnh dời mắt đi chỗ khác.

Anh đã quá quen với những sự việc kỳ quái như thế này.

Kể từ nửa năm trước, khi sương mù giáng xuống thế giới này, những đồ vật xung quanh anh dần dần bị xâm nhiễm, mang theo ý thức của kẻ đó.

Trì Nguyễn Phàm đã vô số lần thay chăn mới, quần áo mới, thảm trải sàn mới… nhưng những món đồ mới thay cũng nhanh chóng \”sống lại\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.