Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! – Chương 107: Nhân Ngư 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Chương 107: Nhân Ngư 14

Áp sát lồng ngực là một thân người ấm áp, Trì Nguyễn Phàm ngủ chẳng hề yên giấc.

Ngoại trừ lúc phát tình, thân nhiệt của người cá luôn thấp hơn con người một chút. Cơ thể Trì Nguyễn Phàm vẫn chưa quen dựa sát một nguồn nhiệt để ngủ, huống hồ nguồn nhiệt ấy lại còn ôm ghì lấy hắn chặt cứng.

Người đàn ông ôm lấy người cá, tựa như một con rồng hung tợn đang cẩn thận dùng đôi cánh che chở lấy châu báu, dùng thân mình bảo vệ vật báu quý giá nhất.

\”Viên châu báu\” sắp bị hơi nóng làm tan chảy khẽ xoay người, cố gắng thoát khỏi đôi cánh của \”ác long\”.

Nhưng chỉ vừa nhích ra được một chút, \”viên châu báu\” lại bị \”ác long\” hành động theo bản năng kéo về, bao bọc và giam cầm lần nữa.

Trì Nguyễn Phàm hoàn toàn tỉnh giấc.

Phản xạ đầu tiên là cúi xuống, đưa tay gỡ cánh tay đang siết chặt bên hông mình.

Cánh tay ấy chợt siết mạnh hơn, rồi lại nhanh chóng thả lỏng, mặc cho Trì Nguyễn Phàm đẩy nó ra.

Giọng nói trầm ấm của Cẩm Trúc vang lên từ phía sau:

\”Phu nhân.\”

Trì Nguyễn Phàm mím môi, ánh mắt dừng trên chiếc giường hình vỏ sò kết hợp nắp sứa mềm mại bên dưới. Cuối cùng, hắn vẫn không phản bác cách xưng hô này.

Tối qua Trì Nguyễn Phàm còn quả quyết sẽ không đời nào đưa Cẩm Trúc vào phòng mình, vậy mà sáng nay lại tỉnh giấc cùng y ngay trên chiếc giường sứa này.

Thật mất mặt quá đi.

Thấy Trì Nguyễn Phàm im lặng hồi lâu, Cẩm Trúc không khỏi lo lắng.

Y chống người dậy, ánh mắt nhanh chóng quét qua người Trì Nguyễn Phàm để kiểm tra.

\”Vừa rồi ta có làm phu nhân bị thương không? Hay là tối qua…\” Cẩm Trúc vừa nói, vừa nhìn về phía lưng Trì Nguyễn Phàm.

Ánh mắt kín đáo của Cẩm Trúc không thoát khỏi sự chú ý của Trì Nguyễn Phàm.

Tối hôm qua, hắn và Cẩm Trúc ngã vào bụi hồng, Cẩm Trúc đã trèo lên người mình.

Lúc đó, Trì Nguyễn Phàm đã nghĩ Cẩm Trúc muốn trả lại tất cả những gì mà hắn đã làm với y trong kỳ phát tình.

Mãi sau mới nhận ra, Cẩm Trúc chỉ là… rất chủ động tự mình làm mọi việc.

\”Đừng nhìn nữa, ta ổn mà.\”

Trì Nguyễn Phàm giơ tay lên, chặn tầm mắt của Cẩm Trúc đang hướng về phía sau lưng mình.

Hắn chỉ nằm trong bụi hồng một lúc thôi mà, đừng làm như thể hắn bị trọng thương vì chuyện đó chứ.

Người cá của Liên Bang đúng là yếu ớt thật, nhưng hắn là người cá trưởng thành ở biển sâu cơ mà.

Hắn thậm chí còn từng giam cầm Cẩm Trúc suốt một tuần trong kỳ phát tình, Cẩm Trúc hẳn phải biết rõ thể chất của hắn như thế nào chứ.

Nghĩ đến đây, Trì Nguyễn Phàm lại đột nhiên không chắc chắn nữa.

Có thật là hắn đã giam cầm được Cẩm Trúc, hay là do y cố tình phối hợp?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.