[ Bác Quân Nhất Tiêu ] Eternal Luv – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 28 lượt xem
  • 8 tháng trước

[ Bác Quân Nhất Tiêu ] Eternal Luv - Chương 24

Lúc Vương Nhất Bác tỉnh lại phía bên cạnh đã lạnh ngắt, trong lòng cũng trở nên có chút trống vắng.

Hắn đi ra phòng khách, trên đầu còn có một nhúm tóc vểnh lên nhìn rất ngốc, lại nhìn thấy Tiêu Chiến sửa sang quần áo chuẩn bị ra cửa.

Hôm nay Tiêu Chiến không mặc quần áo thường ngày, trái lại có chút trang trọng, Vương Nhất Bác nhíu nhíu mày, \” Chiến ca? Anh muốn đi đâu? \”

Tiêu Chiến bất đắc dĩ liếc Vương Nhất Bác một cái, \” Anh phải đi làm a, đã nghỉ đủ lâu rồi, dù sao cũng không thể ở trong nhà mãi được. \”

Chuông cảnh báo trong lòng Vương Nhất Bác lại mãnh liệt vang lên, \” Vậy đứa nhỏ không có người trông đâu á. \”

\” Em không phải người à? Hơn nữa anh gọi dì Lưu tới, em đến lúc đó nhớ dọn sạch nhà. \”

\” Bà ấy ở đâu? \”

\” Thì ở trong nhà chứ đâu. \” Tiêu Chiến trong lòng vui sướng: Nếu đã không đuổi được Vương Nhất Bác đi, vậy gọi thêm một người khác tới nhà, Vương Nhất Bác cũng sẽ không dám làm loạn, vả lại đứa nhỏ cũng cần người chăm sóc.

Tiêu Chiến tâm tình sung sướng bước đi làm, lưu lại một mình Vương Nhất Bác xoắn hết não vì muốn diệt trừ trở ngại trên đường tình.

—————————————

Tiêu Chiến tươi cười chào hỏi mọi người, mọi người đều ân cần hỏi xem Tiêu Chiến thế nào rồi, sao nghỉ lâu vậy mới quay lại, Tiêu Chiến uống một ngụm nước, mặt không đổi sắc thuận miệng bịa chuyện nói: \” Trong nhà có chút chuyện, quay về xử lý một chút thôi. \”

Cho dù sinh đứa nhỏ, dáng người Tiêu Chiến cũng sẽ giữ cân đối, hồi phục lại như cũ không khác biệt quá nhiều, mọi người sẽ nhìn không ra, an ủi Tiêu Chiến rồi lại vào chỗ bắt đầu làm việc. 

Tiêu Chiến về văn phòng của mình, vừa ngồi xuống đã vùi đầu vào làm, làm được bao nhiêu lâu cũng không để ý tới. Cho đến khi có người gõ cửa, Tiêu Chiến đầu cũng chưa nâng, \” Mời vào. \”

Tiếng nilon ma xát truyền đến, trên bàn hạ xuống một cái bóng, bên trong túi đựng một đống hộp đồ ăn. Tiêu Chiến ngẩng đầu, khuôn mặt của Vương Nhất Bác như trong dự liệu xuất hiện trước tầm mắt anh, Tiêu Chiến ngả người tựa vào ghế, tháo kính mắt xuống, có chút mệt mỏi ấn ấn huyệt thái dương, \” Sao lại tới đây? \”

Vương Nhất Bác lấy từng hộp ra, đặt lên trên bàn, \” Em đoán anh chưa ăn cơm, nên đem theo chút đồ ăn đến đây. Nhanh ăn đi, bản thân anh cũng không tự biết chăm sóc cho tốt. \”

Tiêu Chiến nhìn lướt qua đống đồ ăn bày ra chiếm nửa chiếc bàn, cảm thấy Vương Nhất Bác muốn nuôi anh thành heo.

Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến cầm đũa bắt đầu ăn cơm, cực kỳ hài lòng lấy laptop từ trong túi ra, ngồi trên sô pha bắt đầu làm việc. Tiêu Chiến một bên nhìn lén Vương Nhất Bác, nghĩ hắn sẽ chờ tới lúc anh ăn xong rồi đi, không lâu sau liền buông đũa, thấy Vương Nhất Bác không để chú ý tới, liền động thủ dọn dẹp, còn cố ý phát ra tiếng hắt xì chói tai, Vương Nhất Bác nghe thấy, vội vàng đem mọi thứ dọn dẹp rồi đem ra ngoài, Tiêu Chiến khẽ thở ra, đang chuẩn bị làm việc tiếp, lại phát hiện Vương Nhất Bác vẻ mặt rất tự nhiên mà quay lại văn phòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.