Mùi hương ngọc lan trên người Tiêu Chiến như được bọc trong một chiếc hộp gỗ, giữ sâu trong tim.
Một đêm này Vương Nhất Bác ngủ cực kỳ ngon.
Ngày hôm sau hắn bị mùi thơm của đồ ăn đánh thức.
Ngủ đến mức đầu có chút mê man, nhìn đồng hồ báo thức phát hiện mình đã ngủ đến 10 giờ, Vương Nhất Bác vội vàng xỏ dép chạy ra phòng bếp.
Tiêu Chiến đeo tạp dề, xỏ bao tay chống bỏng, bưng một bát cháo, quay người lại suýt nữa đụng trúng Vương Nhất Bác.
\” Em dậy rồi? \” Tiêu Chiến nhìn thoáng qua Vương Nhất Bác, \” Đúng lúc vừa nấu cháo xong, chuẩn bị ăn cơm đi. \”
Vương Nhất Bác chỉ biết ngây ngốc đứng ở cửa, một hồi lâu mới phản ứng lại, liên mồm nói được.
Ăn cơm xong theo thường lệ là Vương Nhất Bác rửa bát, Tiêu Chiến cũng lười giành với hắn, tự mình ngồi trên sô pha, bàn tay tội lỗi không ngừng mò đến đống đồ ăn vặt, không tự giác nhìn bóng lưng Vương Nhất Bác, do dự hết lần này đến lần khác, vẫn là lưu luyến không rời đống đồ ăn vặt.
Điện thoại trên sô pha rung lên, Tiêu Chiến cúi người cầm lấy, khi nhìn thấy màn hình hiển thị tên, thấp thỏm lo âu dưới đáy lòng lại nổi lên, trên mặt cũng không che dấu được.
Tiêu Chiến vẫn luôn tránh liên lạc với cha mẹ anh, trước kia là liên lạc với bọn họ không được, sau này là không dám liên lạc. Hơn nữa anh đã hèn nhát trốn tránh, giống như chỉ cần trốn thoát, tất cả mọi thứ trong quá khứ đều sẽ tan thành mây khói, tỉnh mộng anh vẫn là chàng thiếu niên vô âu vô lo. Nhưng đến cuối cùng lại chẳng phải một giấc mơ.
Từ sau khi anh điều động tài chính của Tiêu Thị giúp đỡ Vương Thị, cha mẹ gần như đoạn tuyệt quan hệ với anh. Thời điểm biết Tiêu Thị phá sản là do Vương Thị gây nên, cho dù hết thảy không phải do anh làm ra, nhưng anh vẫn đem sai lầm quy về bản thân, cũng có thể là, đem sai lầm của Vương Nhất Bác quy về trên chính bản thân anh.
Điện thoại rung lên không ngớt, từng hồi từng hồi, giống như hòa làm một thể với tiếng tim đập thình thịch của Tiêu Chiến, Tiêu Chiến chạy ra ban công, nhắm mắt lại, ấn nút nghe.
Đầu bên kia trầm mặc một hồi lâu.
Tiêu Chiến cũng không nói gì, tùy ý để cuộc điện thoại kéo dài từng giây.
Hồi lâu, từ trong điện thoại mới phát ra một giọng nam khàn khàn, giống như bị giấy nhám hung hăng dùi mài, thô ráp mà cũng ôn nhu, \” Tiểu Chiến. . . \”
Tiêu Chiến gần như lập tức rơi nước mắt, anh đang cố gắng đè lại tiếng nức nở của chính mình, không để đầu bên kia nghe thấy.
\” Tiểu Chiến, ba mẹ không trách con, con cũng đừng tự trách mình. \”
\” Ừ. . . \”
Đầu bên kia truyền đến một tiếng thở dài, \” Tiểu Chiến, con hận Vương Nhất Bác sao? \”
Những lời này làm tim Tiêu Chiến chấn động, ngón tay nắm chặt lấy điện thoại, đầu ngón tay đỏ hồng, khớp xương lại trắng bệch, đáy lòng là sự sợ hãi mãnh liệt, tường thành chắc chắn Tiêu Chiến xây lên hoàn toàn sụp đổ, lộ ra u tối cũng là bộ mặt mà anh không muốn đối diện nhất, người kia hỏi anh, vì sao con không buông bỏ được?