[ Bác Quân Nhất Tiêu ] Eternal Luv – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 24 lượt xem
  • 8 tháng trước

[ Bác Quân Nhất Tiêu ] Eternal Luv - Chương 19

Tiêu Chiến khóc, hốc mắt hồng hồng, chóp mũi cũng đỏ ửng, giống như thỏ con bị bắt nạt.

Vương Nhất Bác thấy anh khóc liền đau lòng, vươn tay ôm lấy anh, nhẹ nhàng sờ đầu anh, không ngừng nhẹ giọng nói, \” Không sao đâu, thật sự không đau xíu nào cả. Xin lỗi Chiến ca, em lại làm Chiến ca khóc nữa rồi, thực xin lỗi. Anh Chiến đừng khóc, đừng khóc được không? \”

Tiêu Chiến kích động lau nước mắt, nhưng vẫn không ngừng thút thít.

Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến lên giường, cầm mắt cá chân trắng nõn của anh lên xem có bị mảnh thủy tinh cứa qua hay không. Nhìn thấy không có vết thương, Vương Nhất Bác mới nhẹ nhàng thở ra, lại lập tức buông tay người đang ôm, một giây cũng không dám lưu luyến tham lam. Hắn cầm lấy dép bông bên giường xỏ vào cho Tiêu Chiến, ngẩng đầu nói với Tiêu Chiến, \” Chiến ca, em đi dọn vụn thủy tinh, anh ngoan ngoãn ở đây, trước khi em dọn xong đừng có chạy lung tung. Mấy hôm tới phải đi dép rồi có thể xuống giường, biết chưa? \”

Tiêu Chiến lắc lắc đầu, không an phận dịch lên phía trước, giống như muốn xuống giường: \” Để anh, em ở đây nghỉ ngơi đi. \”

Vương Nhất Bác nghiêm túc nhìn anh, \” Nghe lời \” . Tiếng nói trầm thấp tràn ngập áp bách.

Hai người giằng co hồi lâu, Tiêu Chiến giống như thỏa hiệp.

Vương Nhất Bác đi đến bên cạnh đống vụn thủy tinh, ngồi xổm xuống, trước tiên dùng tay nhặt những miếng thủy tinh lớn, rồi mới dùng chổi quét những mẩu nhỏ đi, tay chân vụng về đem từng chút từng chút quét vào ky hốt rác, sau đó xoay người đi đổ rác.

Vừa quay lại, chỉ thấy trong phòng bệnh trắng tinh không có một bóng người. Tức giận trong lòng Vương Nhất Bác nổi lên. Tiếng chai lọ từ phía sau truyền đến, Vương Nhất Bác quay đầu nhìn thấy Tiêu Chiên bưng một khay thuốc đứng phía sau hắn, trong mắt còn dư chút nước mắt, hơn nửa cơn giận của Vương Nhất Bác đề bay mất, chỉ đành bó tay, \” Chiến ca, đừng đi lung tung, ngộ nhỡ bị thủy tinh đâm vào chân thì phải làm sao? \”

Tiêu Chiến mím môi, kéo hắn ngồi xuống giường, mình thì ngồi xổm xuống, lấy một lọ thuốc dùng tăm bông cẩn thận vệ sinh, lúc đang làm còn mở to mắt ngẩng đầu lên hỏi Vương Nhất Bác có đau không.

Cho dù đau, Vương Nhất Bác cũng chỉ cười nói với anh không đau, huống chi, chút đau đớn này chẳng tính là gì.

Vương Nhất Bác hy vọng thời gian đừng trôi nữa, nhưng giây phút này đến cuối cùng vẫn sẽ trôi qua, Tiêu Chiến đứng lên, đem thuốc dọn dẹp xong, rồi lại bưng đi.

Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến đi xa, lén lút đi tới chỗ chiếc túi, muốn tìm sổ ghi chép, nhưng túi rất lộn xộn, mọi thứ như bị người lục tung ra, trong lòng Vương Nhất Bác có một dự cảm không hề tốt, hắn lật sổ ghi chép ra, phát hiện rõ ràng là bị người khác động vào, tất cả lọ thuốc cũng không cánh mà bay.

Một phỏng đoán không ổn dâng lên từ đáy lòng Vương Nhất Bác, tựa như nhấn chìm hắn trong bóng đêm vô tận.

———

Thời điểm Tiêu Chiến quay về phòng phát hiện vẻ mặt của Vương Nhất Bác rất không được tự nhiên.

Vương Nhất Bác do dự, miễn cưỡng cười với anh, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi, \” Chiến ca, anh có thấy mấy lọ thuốc của em không. Gần đây em bị cảm cúm, nên uống một ít thuốc. . . . \”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.