[ Bác Quân Nhất Tiêu ] Eternal Luv – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 31 lượt xem
  • 8 tháng trước

[ Bác Quân Nhất Tiêu ] Eternal Luv - Chương 15

Vương Nhất Bác đương nhiên là bị chặn ở ngoài, cạn lời đối mặt với cánh cửa. Đứng một lúc lâu, thấy Tiêu Chiến cũng không có ý định mở cửa cho hắn, liền ngồi xuống dãy ghế trước cửa phòng bệnh, ngồi đến phát ngốc, lại lấy điện thoại ra lướt 《 Một trăm cách theo đuổi lại omega 》.

( * Từ ban đầu là truy hồi omega, không biết để vậy có hợp lí chưa nữa :> )

Trong bệnh viện không tính là ồn ào, không khí đều làm mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt, có một tiếng bước chân hỗn loạn đi tới, cuối cùng dừng lại bên Vương Nhất Bác, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Vương Nhất Bác ngẩng đầu, Tống Mặc đứng ở cửa, chú ý tới ánh mắt hắn, liền quay đầu cười với hắn. Có tiếng mở cửa đáp lại, Tiêu Chiến ló đầu ra, \” Cậu gõ cái gì? Có phiền hay. . . . Thật ngại quá, học trưởng anh sao lại đến thăm em vậy? \”

\” Không mời anh vào ngồi sao? \”

\” À à, anh vào đi. \” Tiêu Chiến như bỗng nhiên tỉnh ngộ, ngay cả mắt cũng không thèm liếc đến Vương Nhất Bác, cửa đã đóng lại.

Vương Nhất Bác cất điện thoại đi, cố gắng khiến mình tỏ vẻ vân đạm kinh phong, đứng dậy tựa bên cạnh cửa, thi thoảng nghe được tiếng cười vui vẻ của Tiêu Chiến, trong lòng có chút đau đớn.

Không biết qua bao lâu, tiếng cửa \”cạch\” mở ra, Tiêu Chiến cười cười bước tới, tiễn Tống Mặc ra ngoài. Nụ cười như thế Vương Nhất Bác đã khát cầu bấy lâu nay lại rẻ mạt đưa ra cho Tống Mặc.

Vương Nhất Bác nhìn về phía Tống Mặc, tức giận không cam lòng trong mắt bùng lên.

\” Vương tổng, sao lại nhìn tôi như vậy? \” Tống Mặc vẫn cười như cũ.

Tiêu Chiến quay đầu liếc Vương Nhất Bác một cái, ngượng ngùng nói với Tống Mặc: \” Cậu ta là vậy đó, anh đừng để ý. \” 

Sau đó bọn họ nói với nhau những gì, Vương Nhất Bác cũng chẳng có tâm trí để nghe, kiềm chế tâm tình đang muốn bùng nổ của mình đã khiến hắn hao tổn hết khí lực rồi.

Hình ảnh cứ hiện lên trong mắt, hắn nhìn thấy Tiêu Chiến vẫy tay tạm biệt Tống Mặc, rất nhanh đã đi xa. Tiêu Chiến không nhìn hắn, xoay người đi vào phòng bệnh, cửa một lần nữa đóng lại ngay trước mặt hắn.

Vương Nhất Bác khó chịu xoay người, đi ra phía xa, hắn cũng không biết phải đi đến đâu, nhưng hắn muốn rời khỏi nơi này, để bản thân bình tĩnh lại một chút.

Cánh cửa lại mở ra, thanh âm yếu ớt của Tiêu Chiến dường như từ phía xa truyền đến, càng lúc càng rõ ràng, mãi đến khi thanh âm kia vang lên bên cạnh hắn, Vương Nhất Bác mới nghe rõ Tiêu Chiến đang tức giận: \” VƯƠNG NHẤT BÁC! \”

——————————

Sau khi Tiêu Chiến tiễn Tống Mặc đi, né tránh ánh mắt Vương Nhất Bác, vội vàng đóng cửa lại.

Từ khi biết được chân tướng, Tiêu Chiến cũng không biết nên ở chung với Vương Nhất Bác thế nào, vì thế trước khi nghĩ ra, phương pháp tốt nhất chính là né tránh.

Nhưng anh lại nhớ đến ánh mắt Vương Nhất Bác nhìn Tống Mặc, bên trong còn có tức giận khiến người sợ hãi.

Vương Nhất Bác giống như đã suy nghĩ rất nhiều, mình có nên giải thích với cậu ấy không nhỉ? Anh nghĩ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.