【 Tổ chế tác phụ đề: Tích tắc tích tắc… 】
\” Lão Vương, anh thực sự không yên tâm, để Toả Nhi ở nhà với Tiểu Bạch liệu có ổn không? \” Tiêu Chiến ngồi dưới thảm lông được trải dưới đất cùng với chiếc túi xách tay, tuỳ tiện bỏ đồ dùng cần thiết trước khi ra sân bay của mình và Vương Nhất Bác gọn gàng vào trong. Không yên tâm nhìn đồng hồ điện thoại, mới có ba giờ rưỡi sáng.
Vương Nhất Bác lấy ra hai chiếc passport đưa cho Tiêu Chiến, với tay lấy khăn quàng mỏng đang được vắt sẵn trên ghế sofa nhỏ trong phòng ngủ, choàng lên cho Tiêu Chiến.
\” Không sao đâu, chút nữa chúng ta bắt taxi qua sân bay, Tiểu Bạch sẽ ở lại với Toả Nhi. Đại bảo bối yên tâm, Toả Nhi không có ở nhà một mình với Tiểu Bạch, bé con còn phải đến trường nữa mà \” Vương Nhất Bác gõ nhẹ đỉnh đầu Tiêu Chiến, hôn nhẹ lên trán anh.
Tối ngày hôm qua trước khi đi ngủ, hai người bất chợt nhận được tin nhắn của quản lý nói lịch trình của cả hai phải thay đổi gấp, lập tức phải bay qua bên đó xử lý. Cũng vì quá đột ngột cho nên hai người không thể sắp xếp việc trông nom Toả Nhi. Muộn như vậy rồi không thể nào đưa Toả Nhi về Lạc Dương nhờ ông bà nội coi giùm, dù sao bé con cũng cần phải đến trường. Nửa đêm nửa hôm cũng không muốn phiền hà đến gia đình Dao Dao và Tiện Tiện.
Chỉ đành phải nhờ trợ lý của Tiêu Chiến qua nhà trông nom giùm Toả Nhi , nhờ giúp bé con lo thức ăn sáng và đưa bé con tới trường.
Toả Nhi nằm ôm Quy Quy ngủ say, trở mình một cái ngồi dậy dụi dụi mắt, bé con tuột mình xuống giường đi với nhà vệ sinh nhỏ, bé con bước chân tới đâu đèn liền bật sáng tới đó.
【 Tổ chế tác phụ đề: Huhu, nhà tôi cũng cần lắm chiếc đèn này 】
Toả Nhi sau khi giải quyết xong đại sự, liền chao đảo ngả nghiêng đi tới phòng của baba và dady. Nhìn thấy phòng ngủ của hai người đèn vẫn bật sáng, bàn tay nhỏ nhắn nắm thành nắm đấm nhỏ gõ cửa.
\” Làm sao thế bảo bối, chúng ta ồn làm con thức giấc sao? \” Tiêu Chiến mở cửa phòng ra, nhấc bổng Toả Nhi lên, bé con đôi mắt vẫn chập chờn buồn ngủ ôm lấy mặt daddy hôn hôn chào sáng sớm
\” Baba và daddy phải đi đâu thế ạ ? \”
Bé con nhìn hai ba đã thay quần áo ngủ ra, dưới nệm còn có túi chuyên dụng của hai ba mỗi khi phải ra ngoài. Toả Nhi dụi dụi đầu nhỏ vào hõm cổ Tiêu Chiến nũng nịu.
\” Hai ba có công việc gấp nên phải ra ngoài một chuyến, xin lỗi con nhé Toả Nhi, chút nữa ba sẽ nhờ Tiểu Bạch caca qua với con được không? \”
Vương Nhất Bác xoa đầu con trai nhỏ trong ngực Tiêu Chiến, chiếc mũi nhỏ không biết có phải cho dụi dụi hay không mà đã đỏ hồng cả chóp mũi.
\” Toả Nhi có thể tự lo được ạ \” Toả Nhi nhào tới muốn hôn chúc baba buổi sáng tốt lành. Tay nhỏ vươn lên vỗ vào ngực mình chứng tỏ bản thân đã là một Alpha có thể tự lo được.
Mười lăm phút sau, dưới nhà đã có hai chiếc xe đỗ sẵn ở dưới. Vương Nhất Bác mở cửa chào đón Tiểu Bạch vào nhà, còn đưa cho cậu một ly sữa nóng, sớm như vậy đã làm phiền, thực là ngại.