Ba Lần Gả Cho Cá Muối – Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười – C57 – Cảm giác muốn ngừng mà không được – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ba Lần Gả Cho Cá Muối – Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười - C57 - Cảm giác muốn ngừng mà không được

Ám sát Tiêu Tranh là việc Lâm Thanh Vũ phải làm trong đời này. Khi Cố Phù Châu vẫn là Lục Vãn Thừa, bọn họ cũng từng động tay, nhưng cuối cùng chấm dứt bằng thất bại. Nhưng giờ không giống vậy, bọn họ một là võ tướng đứng đầu, một là cận thần thiên tử, không như trước đây ngay cả cung cũng không vào được, y còn kết bạn với nhân vật mấu chốt là Thẩm Hoài Thức. Lần này, y có năm phần nắm chắc.

Nếu kế hoạch thành công, trước khi Tiêu Tranh chết, Lâm Thanh Vũ sẽ nghĩ cách giữ tính mạng hoàng đế, cùng lúc này Cố Phù Châu sẽ kéo Tiêu Giới lên thuyền. Tiêu Tranh chết, hoàng đế bi thống vạn phần, nào còn tâm tư suy xét hôn sự của Cố Phù Châu. Ngay cả khi ông ta có, thì Lâm Thanh Vũ cũng sẽ làm long ngự quy thiên trước khi ông ta hạ chỉ tứ hôn. Đến lúc đó, người có thể kế thừa ngôi vị hoàng đế chỉ có Tiêu Giới.

Nếu kế hoạch thất bại, Tiêu Tranh và hoàng đế đều sống, thì Cố Phù Châu tắc không tránh được chuyện tứ hôn. Thấy bộ dáng hắn không muốn cưới người khác như vậy, mình thay hắn chắn một nhân duyên cũng…… chưa chắc không thể. Trừ phi hoàng đế chán sống, nếu không thì không có khả năng lúc bệnh mà cách chức y. Y lại cùng Cố Phù Châu thành thân thêm một lần, cũng không ảnh hưởng gì đến việc y tiếp tục nghiên cứu y thuật ở Thái Y Thự.

Dù sao, bọn họ cũng không phải lần đầu thành thân. Dù ai cưới ai gả, đến lúc đó lại tính.

Hai người đại khái thương nghị xong, đã tới giờ Tý. Cố Phù Châu ngồi xếp bằng dưới tầng dưới, ngáp nói: \”Thanh Vũ, đã trễ thế này, tướng quân phủ nhất định đã đóng cửa rồi. Ta có thể ngủ lại phủ ngươi không?\”

Lâm Thanh Vũ nhẹ sẩn: \”Ngươi phải về, người phủ tướng quân ai dám không mở cửa cho ngươi?\”

Cố Phù Châu cười nói: \”Ta muốn tìm một cái cớ mà.\”

Lâm Thanh Vũ nói: \”Muốn ngủ lại thì cũng được, nhưng ngươi phải ngủ tầng trên.\” Trước kia là do Lục Vãn Thừa thân thể không tốt, nên y mới ngủ tầng trên, lên lên xuống xuống, thực sự rất phiền.

Cố Phù Châu lập tức đứng lên, sửa sang lại giường đệm bị mình ngồi loạn: \”Xin mời ngài.\” Nói xong, hai tay chống lên giường, nhẹ nhàng nhảy lên.

Hai người một trên một dưới, phảng phất trở về quá khứ khi còn ở Nam An Hầu phủ. Khi đó, bọn họ ngẫu nhiên sẽ nói vài câu trước khi đi ngủ. Có khi Lục Vãn Thừa sẽ nói chuyện ở quê của hắn, dạy y vài câu quê nhà; có khi sẽ cùng nhau thương lượng làm chuyện xấu thế nào; cũng có khi Lục Vãn Thừa bừng tỉnh do đau đớn, y sẽ xuống giường, nhẹ nhàng ôm Lục Vãn Thừa vào trong ngực.

Sau khi Lục Vãn Thừa chết, Lâm Thanh Vũ ngủ dưới tầng một mình. Y luôn ngủ không ngon, trong lòng trống rỗng. Tối nay, mặt trên cuối cùng cũng có người, tâm dường như được lấp đầy.

Rõ ràng không lâu trước đây mới mưu tính bí mật hành thích vua, nhưng y lại cực kỳ bình tĩnh. Cho dù có một bầy sói đang đợi, hay con đường phía trước không rõ, hơi vô ý là sẽ mất mạng, nhưng chỉ cần có người này một đường tương bồi, thì không có gì đáng sợ nữa.

Cố Phù Châu trở mình trên tầng trên, làm ra động tĩnh không nhỏ. Tiếp theo, hắn ló đầu ra từ trên tầng nhìn y, hỏi: \”Thanh Vũ, ngươi ngủ rồi à?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.