Thái Tử, trữ quân một nước, thiên tử tương lai, muốn mạng của hắn không khác nào giết vua mưu phản, một khi chuyện này bị bại lộ, chính là tội lớn tru di cửu tộc. Bọn họ chỉ có hai người, một người bệnh nặng sắp chết, còn một người là nam thê bị nhốt sâu trong viện, muốn tiến cung một chuyến còn không dễ, chứ đừng nói xâm nhập vào Đông Cung, hơn nữa trữ quân ra vào đều có ảnh vệ đi theo bảo vệ tính mạng.
Có lẽ, bọn họ đang lấy trứng chọi đá, tự tìm đường chết. Nhưng Lục Vãn Thừa muốn Tiêu Tranh chết, y cũng muốn Tiêu Tranh chết, vậy thì cứ làm thôi. Cung nữ tiền triều còn có thể ám sát Đế vương trong lúc ngủ, bọn họ vì sao không thể lấy cái mạng hèn của trữ quân?
Trước đó, Lâm Thanh Vũ không nghĩ muốn xuống tay với Thái Tử, nhiều nhất chính là động chút tâm tư với Hoàng Hậu. Thái Tử không liên quan đến chuyện tứ hôn, cũng không nằm trong danh sách mang thù của y. Nhưng hôm nay một ly rượu kia ở Cẩm Tú Hiên, thật sự khiến y ghê tởm.
Y thân là nam tử, đương nhiên biết Thái Tử nhìn y bằng ánh mắt gì. Gả cho Lục Vãn Thừa làm nam thê cũng thôi đi, nếu là người khác dám cường thủ hào đoạt* với y, cho dù đối phương là trữ quân một nước, y cũng quyết không nhẫn nhịn chịu đựng.
*Cường thủ hào đoạt: nghĩa là dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy,cướp lấy thứ mình muốn, cái này hay thấy xuất hiện trong tổng tài bá đạo đó.
Lục Vãn Thừa còn sống, Tiêu Tranh e ngại mặt mũi của Nam An Hầu, chắc hẳn sẽ không làm ra chuyện quá phận. Một khi Lục Vãn Thừa bệnh chết, Tiêu Tranh rất có khả năng sẽ xuống tay với y. So với việc ngồi yên chờ chết, không bằng đánh đòn phủ đầu.
Bề ngoài là y giúp Lục Vãn Thừa, nhưng thật ra là Lục Vãn Thừa đang giúp y.
Cảm thụ được độ ấm trên tay Lâm Thanh Vũ cùng mùi sách nhàn nhạt trên người y, hơi thở Lục Vãn Thừa dần dần bình lặng xuống. Trong khoảng thời gian ngắn, ngoại trừ tiếng gió và mưa rơi ra, thì hai người chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của nhau.
Cho đến khi Hoan Đồng phát hiện cửa phòng ngủ mở, Tiểu hầu gia vốn nên ngủ như chết trên giường không cánh mà bay, xe lăn còn đặt trong phòng, hoang mang rối loạn mà chạy đến cửa thư phòng thì tìm được hai người.
Hoan Đồng thở phào nhẹ nhõm, hỏi: \”Tiểu hầu gia sao lại chạy tới thư phòng? Xe lăn còn chưa ngồi……\”
Lâm Thanh Vũ lấy lại bình tĩnh, nói với Lục Vãn Thừa: \”Ngươi không thể trúng gió, ta ôm ngươi về phòng.\”
Lục Vãn Thừa trong quá khứ, mưu tài hại người với hắn mà nói là chuyện vĩnh viễn không bao giờ có. Hắn còn đang đắm chìm trong cảm xúc hạ quyết tâm mãnh liệt, thình lình nghe thấy những lời này, cảm xúc nháy mắt càng mãnh liệt hơn, chẳng qua là mãnh liệt theo một kiểu khác. Hắn khó tin nói: \”Ngươi ôm ta……?\”
\”Ừm.\” Lục Vãn Thừa ốm yếu như vậy, Lâm Thanh Vũ tuy rằng chưa từng luyện tập, nhưng tốt xấu gì cũng là một nam tử bình thường, ôm Lục Vãn Thừa đi vài bước thì không thành vấn đề.
Lâm Thanh Vũ bắt lấy tay Lục Vãn Thừa đặt lên vai chính mình đáp: \”Ôm chặt.\”
…… Còn là ôm kiểu công chúa?