Ba Lần Gả Cho Cá Muối – Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười – C102 – Lẻ đổi chẵn không đổi, ký hiệu góc vuông – Giang Tỉnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ba Lần Gả Cho Cá Muối – Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười - C102 - Lẻ đổi chẵn không đổi, ký hiệu góc vuông - Giang Tỉnh

Nến đỏ lay động, hương mực quanh quẩn, lụa mỏng mông lung, cùng với Lâm Thanh Vũ khóc cả buổi tối…… Tất cả đều biến mất. Nhưng trong thân thể hắn, vẫn còn xót lại cảm giác trong mộng. Hắn giống như vẫn được Lâm Thanh Vũ gắt gao ôm lấy, Lâm Thanh Vũ xin hắn, cầu xin hắn đừng đi; còn mắng hắn, chất vấn hắn vì sao lại gạt y.

Một lát thất thần sau, Giang Tỉnh hoắc mắt ngồi dậy, cúi đầu nhìn vị trí ngực chính mình, run rẩy nâng tay áp lên.

Trái tim đập dồn dập hữu lực, từng nhịp từng nhịp, thân thể không có cảm giác chật vật trúng kịch độc, cũng không có đau đớn khi vạn tiễn xuyên tâm.

Hắn không chết, hắn vẫn còn sống. Khác với hai lần trước, thân thể mới này của hắn không có bất luận khác thường gì, thậm chí có một loại thân thuộc khó tả. Thật giống như…… Giống như về với chính thân thể hắn.

Vui sướng sống sót sau tai nạn chỉ ngắn ngủi trong nháy mắt. Giang Tỉnh không kịp suy nghĩ nguyên nhân tại sao hắn chết đi sống lại lần nữa, đi chân trần xuống giường, đánh giá mọi thứ xung quanh.

Xin đó, nhất định phải là Đại Du, nhất định phải là thế giới có Lâm Thanh Vũ kia. Làm ơn.

Một ý niệm đáng sợ hiện lên trong đầu hắn. Nếu không phải thì sao? Nếu không phải, hắn lại chết thêm một lần, liệu có phải sẽ có khả năng trở về hay không?

Thái giám ngủ gục bên giường, đèn cung đình lay động, thảm trải mềm mại, cột khắc rồng chín móng, long bào màu hắc kim —— hắn biết đây là long bào, chỉ có hoàng đế Đại Du mới có màu đen này.

Giang Tỉnh tứ chi tựa hồ chết lặng. Trước giờ phút này, hắn tuyệt đối không dám tưởng tượng có một ngày mình sẽ có loại cảm xúc mãnh liệt như này, mất mà tìm lại được.

Hắn xuyên thành Tiêu Giới.

Không sao cả, xuyên thành ai cũng được, chỉ cần hắn vẫn ở nơi này.

Giang Tỉnh theo bản năng nâng tay lên, che hai mắt của mình. Nước mắt từ khe hở ngón tay tràn ra, hắn muốn lau nước mắt, nhưng càng lau càng nhiều, trong tầm nhìn cũng xuất hiện bóng chồng mơ hồ, khiến hắn không khỏi hoài nghi khối thân thể mới này có thể chống đỡ cảm xúc mãnh liệt như vậy hay không.

Không thể chịu được, người bình thường không thể chịu đựng nổi.

Đệt, nào có người bị lăn lộn thành như này chứ. Hắn thật sự cho rằng mình sắp chết, hắn cho rằng sẽ không còn được gặp lại Lâm Thanh Vũ nữa, hắn…… hắn còn ngủ với Lâm Thanh Vũ. Lâm Thanh Vũ vẫn đang khóc, mẹ nó.

Hiện tại không phải là lúc chết lặng, hắn cần phải trở lại bên cạnh Lâm Thanh Vũ, trở lại bằng tốc độ nhanh nhất, Lâm Thanh Vũ còn đang đợi hắn.

Trong mộng Lâm Thanh Vũ đang ở trong hoàng cung Cần Chính Điện, chỗ trước mắt hắn hẳn là tẩm cung của Tiêu Giới, hai nơi cách nhau cũng không xa.

Khi Giang Tỉnh lao ra tẩm điện, chỉ mặc một cái áo ngủ, gió lạnh thấu xương, chân đạp lên bậc thang lạnh băng, thế nhưng hắn một chút cũng không cảm thấy lạnh.

Một cung nữ đối diện đi tới, hắn không kịp dừng lại, cũng không muốn dừng lại.

Sắp đến giờ Hoàng Thượng rời giường, Tú Kiều ma ma bưng nước ấm, chuẩn bị hầu hạ Hoàng Thượng rửa mặt. Bà còn chưa kịp bước vào tẩm điện, liền nhìn thấy Hoàng Thượng từ bên trong xông ra ngoài, trên mặt không còn là biểu tình trống rỗng chết lặng như bình thường, mà là một loại vội vàng gấp gáp không chờ nổi. Người bình thường dù có khát vọng sống mà chạy trốn, cũng không sốt ruột như hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.