(Atsh) Ê! Giỡn Quài Đi!!! – 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

(Atsh) Ê! Giỡn Quài Đi!!! - 17

\”Q-Quang Anh tha em…bé chừa rồi mà…hưm\”

\”Có vẻ nhiêu đây vẫn chưa là gì đối với bé nhỉ? Em ở trong bar nhảy hăng lắm mà? Còn để tên kia ôm em nữa\”

\”Ưm..e-em sai rồi. L-Là em không cẩn thận..ưm…ha…đ-đừng cắn nữa mà\” Đức Duy nhăn mặt, cơ thể khó chịu mà ưỡn ẹo

\”Bé con nhỏ tiếng thôi, không lại bị các anh hiểu lầm,\” Quang Anh thích thú nhìn em nhỏ vặn vẹo dưới thân mình, cúi xuống thì thầm sát tai Đức Duy, môi vẫn còn kề sát má mà cắn yêu thêm một cái nữa khiến Duy giật nảy người.

\”Aaa—đau! Đừng cắn nữa mà!!\” Đức Duy vùng vẫy, mặt đỏ lựng, nhưng vẫn không ngăn được tiếng cười khúc khích khi bị Quang Anh ghì xuống giường chọc lét.

\”Không chịu nhận sai đàng hoàng thì phải bị phạt~\” Quang Anh cười gian, tay lướt nhẹ lên hông Duy khiến cậu hét toáng lên

\”KHÔNG! Không chọc nữaaa—aaa\”

Bịch

Cánh cửa phòng kế bên bật mở. Thành An đứng bên cạnh Minh Hiếu, tóc còn rối, mặt đơ không cảm xúc. Minh Hiếu thì chống nạnh nhìn hai người đang lộn xộn dưới chăn xong vội che mắt quay mặt sang hướng khác

\”Tao tưởng ai bị giết.\” Minh Hiếu lườm.

\”Không… em bị chọc lét…\” Đức Duy thều thào dưới lớp chăn, tay quơ quào yếu ớt, áo vì vật lộn mà nhăn nheo, vén cao

\”Chọc lét?\” 

Thành An hỏi lại, mắt đảo từ Duy đến Quang Anh người vẫn còn đang đè lên, tay còn… không mấy nghiêm chỉnh cho lắm.

\”Ừ thì…\” Quang Anh chớp mắt, cố nặn ra nụ cười vô tội.

\”Ờ, thôi. Vui vẻ nhé. Nhớ nhỏ tiếng lại giùm.\” Minh Hiếu lạnh lùng kéo Thành An về lại phòng, nhưng trước khi đi còn lầm bầm

 \”Chọc lét mà như này chắc sáng mai nó không đi nổi luôn quá…\”

RẦM! — Cửa đóng lại.

Đức Duy úp mặt vào gối rít lên

\”Tại anh hết đó!! Em không đi nổi thiệt rồi!! Mặt mũi gì nữa chứ trời ơiii…\”

Quang Anh cười không ngừng, khẽ thì thầm vào tai em 

\”Lần sau đừng có để ai ôm em nữa nhé, không là anh….tới sáng luôn đó.

RẦM! 

 Cửa phòng Quang Anh – Đức Duy vừa đóng lại chưa đầy 5 phút…

Từ phòng kế bên, Thượng Long đang lăn qua lăn lại trên giường, tự dưng nghe thấy tiếng \”KHÔNG!! QUANG ANH ĐỪNG MÀ!! AAAA\” thì bật dậy như tên bắn.

\”Khang ơi… mày nghe thấy gì không…?\” Thượng Long tròn mắt, giọng thì thầm run rẩy.

Bảo Khang vừa gác tay lên trán, vừa đảo mắt

 \”Ờ. Chắc sắp có thêm đứa nghỉ học ngày mai.\”

\”Gì mà dữ vậy… chỉ là lỡ trốn đi chơi thôi mà…\”

Chưa kịp nói dứt câu thì từ phòng khác, tiếng Tuấn Tài vọng ra

\”Gì ồn ào vậy tụi bay!! Lỡ đánh rớt cái giường hay gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.