*****
Ngày Thế Anh xuất viện, trời rất đẹp. Vừa về đến nhà, hắn đã ôm chặt lấy Thanh Bảo, hôn lên môi lên mặt y từng chút một, nói: \”Ngày mai anh sẽ đi gặp Quân chủ.\”
\”Anh muốn đưa em đến Thùy Lĩnh. Nơi đó không lạnh lẽo như Ly Đô, không có gió rít, không có tuyết rơi, không có sự khắc nghiệt dễ dàng đẩy con người vào đường cùng của giai cấp xã hội. Thùy Lĩnh ấm áp, bốn mùa đều có cây xanh, còn có những thôn dân hiền lành chất phác.\”
\”Được.\” Thanh Bảo vùi mặt vào ngực Thế Anh, cảm nhận hơi thở khiến người ta yên lòng của hắn. Trước giờ, y chưa từng dịu dàng với hắn như vậy, cũng chưa từng thản nhiên thể hiện tình cảm của mình như thế này.
Nghe tiếng đập rộn ràng trong lồng ngực đối phương, Thanh Hoá đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi:
\”Thế Anh, anh muốn làm tình với em à?\”
Thế Anh thình lình \”khụ\” một tiếng.
Thật ra hắn không hề muốn phá vỡ bầu không khí êm đềm trước mắt, nhưng khoảng thời gian ở trong bệnh viện, Thanh Bảo luôn bận rộn, căn bản không thể ở bên hắn. Đã lâu không được gần gũi, giờ người nọ lại dán chặt vào ngực hắn, tỏ thái độ dịu ngoan với hắn, khiến bộ phận nào đó trên người hắn phấn chấn, đũng quần cũng phồng lên to tướng.
Thanh Bảo sờ vết thương trên bụng Thế Anh qua lớp áo, nói: \”Anh còn chưa khỏe hẳn đâu.\”
\”Ổn rồi mà.\” Thế Anh kéo tay Thanh Bảo xuống đũng quần mình: \”Bảo Bảo, em giúp anh đi.\”
Thanh Bảo kéo khóa quần hắn xuống, thò tay nắm lấy gậy thịt nóng bỏng bên trong, nhẹ nhàng ve vuốt. Bàn tay quen cầm dao mổ của y vô cùng tinh tế và linh hoạt, lòng bàn tay cũng không có vết chai, lúc tuốt lên tuốt xuống mang lại xúc cảm vừa trơn vừa mềm, khiến Thế Anh hoàn toàn tê dại.
Thế Anh không khỏi thở dồn dập, nắm cổ tay Thanh Bảo ra hiệu y thao tác nhanh hơn. Thanh Bảo nghe theo, còn kiễng chân hôn môi hắn. Y áp làn môi ấm áp lên môi Thế Anh lại thè lưỡi liếm rồi mới ra sức mút. Thế Anh cảm thấy toàn thân mềm nhũn, quyết đoán bế Thanh Bảo lên, đè vào tường mà hôn. Tiếng nước ướt át khi môi lưỡi giao hòa vang lên ngày một rõ, Thanh Bảo bị hắn hôn đến ngẩn người, quên cả động tác trên tay.
Thế Anh căng tức khó nhịn, thả người nọ xuống, cúi đầu cọ cọ vành tai y, vừa phả hơi nóng vừa thầm thì: \”Bảo Bảo, mút cho anh, được không?\”