*****
Trên chuyến bay trở về, Thanh Bảo ngủ không yên ổn. Trong đầu y không ngừng vang lên tiếng gọi của Thế Anh, thứ âm thanh quấn quýt, si mê, đau khổ và mang theo cả oán hận.
Sống sót rời khỏi doanh trại khép kín, Thế Anh được điều trị khoảng nửa tháng. Sau đó, hắn quyết đấu với Alpha cũng vượt qua kỳ sát hạch ở doanh trại. Chờ khi giành chiến thắng, hắn mới đi tìm Thanh Bảo.
\”Mở cửa.\” Bên ngoài, Thế Anh trầm giọng nói.
Thanh Bảo đang tắm, nghe tiếng động ngoài cửa liền ra xem thử. Lúc trông thấy vẻ mặt âm trầm của người kia, bàn tay đặt trên nắm cửa của y bỗng hơi do dự.
\”Mở cửa.\” Thế Anh nhìn thẳng vào camera, tựa như Thanh Bảo đang đứng ngay trước mặt mình:
\”Em cũng biết tôi có thể đá văng nó bất cứ lúc nào.\”
Thanh Bảo mở cửa, nắm chặt vạt áo tắm trên người, nói với Thế Anh:
\”Giờ anh nên điều dưỡng cho tốt đi.\”
\”Dưỡng tốt rồi.\” Thế Anh đi tới. Thanh Bảo gần như có thể nghe thấy tiếng bước chân mang đầy áp lực, tuyệt không cho phép kẻ khác trái ý của đối phương. Sau đó, hắn nói:
\”Giờ tôi chỉ muốn chịch em cho tốt thôi.\”
\”Thế Anh, anh bình tĩnh một chút.\” Thanh Bảo lui về phía sau vài bước, xoay người muốn chạy vào phòng tắm, nhưng lại bị người nọ mạnh mẽ vác lên vai.
\”Tắm phải không?\” Thế Anh lột áo tắm trên người Thanh Bảo, thả y xuống dưới vòi hoa sen, nhìn dòng nước ấm chảy xuôi trên thân thể y:
\”Tôi tắm cho em.\”
Hắn đột nhiên dùng sức vặn hai cánh tay của người nọ ra sau, ép y ngẩng đầu đón nhận nụ hôn thô bạo của mình. Thế Anh dùng khí thế như muốn ăn tươi nuốt sống y, cắn xé môi y, điên cuồng càn quét trong miệng y.
\”Ư ưmm…\” Thanh Bảo lắc đầu muốn tránh, lại bị Thế Anh nắm cằm. Nước ấm không ngừng chảy xuống mặt y, nương theo động tác của người kia mà tràn vào trong miệng.
Cuối cùng, Thế Anh cũng tha cho đôi môi của Thanh Bảo. Hắn bóp cổ y, liếm mút đường xương quai xanh, đầu vú rồi lướt thẳng xuống xương sườn đối phương.
\”Lúc ở doanh trại khép kín tôi đã muốn làm như vậy.\” Thế Anh xoay người Thanh Bảo lại, đè y lên vách tường phòng tắm: