Takemichi bước từng bước chậm rãi trên con phố nhộn nhịp , đông đúc . Cậu đã quá chán nản với cuộc sống khó khăn đến nỗi mỗi ngày cũng phải căng não nghĩ xem \’\’ Hôm nay ăn gì \’\’ .
Cậu thật sự không đòi hỏi gì nhiều , có lẽ không ăn không ngủ mà bản thân cậu nhịn được để tiết kiệm tiền thì cậu cũng dám làm . Nhưng còn em trai cậu , nó mới chỉ 3 tuổi . Thằng bé sẽ không chịu nổi mất !
Nặng nhọc đưa đôi mắt thâm cố gắng tìm kiếm chìa khóa trong chiếc túi đã phai màu , chai sần . Takemichi căng mắt hốt hoảng khi phát hiện chiếc ổ khóa vàng sẫm cũ kỹ đã bị phá nát từ lúc nào . Lao nhanh vào căn phòng như một cơn gió , trong đầu cậu hiện giờ có rất nhiều suy nghĩ chồng chéo lên nhau . Tại sao ông trời lại lấy đi tất cả mọi thứ của cậu , số phận nghèo khổ đè nặng lên đôi vai gầy gò ấy vẫn chưa đủ hay sao ? Vận mệnh vẫn muốn trêu đùa cậu đấy ư ? Càng nghĩ càng tức , Takemichi vừa lục lọi đồ đạc mà trên khóe mắt đã bắt đầu ứa nước ròng ròng .
Thật may sao ! Chiếc gương chứa di ảnh duy nhất của mẹ cậu không bị biến mất . Là một đứa trẻ từ nhỏ đã phải chịu sự áp bức của xã hội , thiếu vô vàn tình thương và hơi ấm của cha mẹ . Đến bây giờ cậu cũng không thể hình dung nổi những năm tháng cùng cực cùng em trai lê lết đầu đường xó chợ đó diễn ra như thế nào ! Chỉ biết hiện tại bản thân vẫn còn sống đã là một kỳ tích rồi .
Takemichi vội quẹt ống tay áo lau nước mắt , rút điện thoại ra gọi một cuộc :
\’\’ Alo … cô ơi , cháu .. cháu có thể gửi Naomi bên nhà cô thêm vài bữa nữa được không ? Cháu … cháu có việc phải … phải đi luôn trong hôm nay ạ \’\’
Đầu dây bên kia là một giọng nói chua chát , thô kệch hét lớn :
\’\’ Nhà tao không phải là cái chỗ chứa để mày muốn ném em mày vào thì ném , mấy ngày sau mà không mang tiền nợ đến thì con bé này không xong với tao đâu \’\’
Takemichi nén nước mắt cúp máy , thở dài dựa người vào chiếc tủ gỗ bên cạnh . Nhưng hiện thực chẳng để chàng trai bất hạnh này yên ổn thêm một giây nào . Từ đằng xa , tiếng ồn ào , om sòm vang lên kèm theo những câu chửi thề đầy xúc phạm .
Một đám mặc đồ đen với khuôn mặt hung tợn , trên tay cầm gậy bóng chày cùng với dây da xông thẳng vào nhà cậu . Thoắt ẩn thoắt hiện đằng sau là bóng dáng cao gầy , loáng thoáng dưới ánh đèn mờ có thể thấy được ánh mắt sắc xảo cùng với góc cạnh điển trai . Takemichi sợ hãi vội rụt người lại :
\’\’ Mấy .. mấy người là ai ? \’\’
Tiếng chát vang lên oan nghiệt , khóe miệng cậu rớm máu , chưa kịp hết bàng hoàng thì một lực đạo thật mạnh nắm tóc cậu giật ngược lại , tông giọng trầm đến đáng sợ vang lên :
\’\’ Hanagaki Toshika trước khi chết có nợ bọn tao một khoản tiền , và người phải thanh toán được đóng dấu ở đây là mày \’\’
Takemichi bàng hoàng đến run rẩy , miệng lắp bắp từng chữ :
\’\’ Chú .. chú của tôi sao ? Đã rất lâu rồi tôi không gặp chú ấy … tôi … tôi không thể … \’\’
Chưa kịp để cậu nói hết câu thì tên đàn em trước mặt đã nhịn không được mà đấm vào mặt cậu một cú đau đớn . Khuôn mặt Takemichi đỏ ửng tím bầm , nước mắt cậu giàn dụa . Thật sự , ngay bây giờ , cậu chỉ muốn chết cho xong !
Đang tính bồi thêm cú nữa thì người đằng sau chợt lên tiếng cùng với khói thuốc lá nồng nặc :
\’\’ Được rồi , mày có đánh đến sáng mai nó cũng không ói ra được nghìn nào đâu , trói lại mang đến địa điểm cũ \’\’
\’\’ dạ , em biết rồi \’\’
Chưa kịp lên tiếng thanh minh , Takemichi đã ngất lịm đi vì mũi thuốc mê ghim thẳng vào gáy của tên đằng sau , khóe miệng chỉ kịp nhếch lên rồi lại ngừng hẳn . Khi tỉnh lại , trước mặt chỉ toàn một màu đen khiến cậu sợ hãi , nép người vào góc khuất mà run rấy đến đáng thương . Sao cuộc đời lại trớ trêu thế chứ ! Đôi mắt to tròn trước đây giờ chỉ còn lại sự u uất đi kèm với dòng nước mắt nghẹn ngào . Cổ tay bị trói khá lâu khiến nó đỏ rát nhưng cậu cũng chẳng hề quan tâm . Được vài phút , bỗng có tiếng cạch vang lên , Takemichi không thể xác định được đây là đâu và tiếng động đó vang lên từ nơi nào , xung quanh chỉ có màn đêm đen kịt .
Một bàn tay lạnh lẽo sờ vào ót khiến cậu sợ hãi giật nảy mình , miệng không ngừng phát ra những tiếng thút thít . Người trước mặt sờ lên khuôn mặt trắng nõn của cậu mà cười khẩy :
\’\’ Tốt , tốt lắm ! Trông rất vừa ý \’\’
\’\’ Đây .. đây là đâu .. anh .. anh là ai ? \’\’
Chưa kịp để cậu nói hết câu thì quần áo trên người đã bị xé rách . Takemichi hốt hoảng mà hét lớn :
\’\’ Cứu .. cứu mạng .. hức \’\’