[Alltakemichi] [ Abo ] Hoa Hướng Dương Và Ánh Mặt Trời – chap 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Alltakemichi] [ Abo ] Hoa Hướng Dương Và Ánh Mặt Trời - chap 62

Công viên giải trí hiện ra trước mắt em, nếu là trước đây chắc có lẽ em đã nhanh chóng nhảy vọt xuống rồi dùng nụ cười tươi rói hét lớn phấn khích, nhưng hiện tại, em bước chầm chậm xuống xe, ánh mắt nặng trĩu ngước nhìn vòng đu quay lớn, chỉ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhưng không còn trong vắt như trước

Takemichi xoa xoa phần bụng đã to lên của mình, thì thầm

\” Bé con à, sau này khi con ra đời, ta sẽ cùng con đến đây nhé \”

Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để cho cả bọn nghe được. Tim của Mikey chợt như có thứ gì đó nặng nề đè lên, anh không chắc rằng đứa bé có thể ra đời hay không, nhìn đến thân thể yếu ớt của em lại nhớ đến lời bác sĩ. Tin tức tố của bọn họ chỉ góp phần vào nuôi đứa trẻ giúp cho Takemichi được một chút gánh nặng ngoài ra chẳng khiến cho cơ thể trơ xương đó béo tốt lên được

Mikey chìm đắm trong mớ suy nghĩ, đến khi Hakkai gọi lớn thì mới giật mình thu lại vẻ mặt suy tư vừa rồi

\” Chúng ta vào công viên thôi nhỉ, Koko!! Mua vé đi \”

Cả đám bước vào bên trong, ánh mắt dán chừng lên Takemichi như sợ em chạy mất, không phải do sự không tin tưởng, chỉ là sợ sẽ có gì xảy ra nguy hại đến Takemichi và con của họ

Em nhận ra ánh mắt nhìn về phía mình, vờ như không thấy gì, hôm nay là ngày của em, không cần để tâm đến những ánh mắt đó, hôm nay em phải thật vui….bé con cũng muốn em vui mà

Em chạy nhanh về phía khu trò chơi tách trà xoay, khiến những ánh mắt dán lên người em hoảng loạn chạy theo

\” Takemicchi cẩn thận… \”

Draken như gặp phải ma, chạy nhanh đến, nhìn gương mặt hoảng hốt của họ em cảm thấy có chút gì đó…thoả mãn

\” Tao tự biết bản thân thế nào… \”

Takemichi hơi ngừng một chút rồi chỉ tay vào tách trà to, quay qua nhìn bọn họ

\” Tao muốn chơi cái này…chơi cùng? \”

Nhận được cái gật đầu đồng loạt, em hơi mỉm cười cứ như trước mắt lại trở về là đồng đội cũ bên cạnh em, như một thứ gì đó mãnh liệt, em vội quay đi, thứ ấm ấm bỗng rơi trên gương mặt em, nhanh tay quẹt đi như chưa có gì xảy ra

\” Vậy…ai đi cùng với tao? \”

Đồng loạt âm thanh \” Tao \” một tiếng rồi nhìn nhau tựa như trên mắt có một dòng điện xẹt qua. Cái cảnh cãi nhau này cũng làm cho em thật nhớ…. Dù gì cũng là quá khứ, nhớ lúc đó còn phân thắng bại bằng kéo búa bao, nhớ lúc đó cả bọn cùng nghênh ngang chạy xe ầm cả con đường, nhớ lúc đó…. Takemichi bỗng dừng lại suy nghĩ, gì đây, em đang tiếc nuối cái gì giữa bọn họ, sau những gì đã trãi qua…cuối cùng em cũng không thể toàn tâm mà hận, có gì đó cứ ngăn bản thân em đừng nên hận họ, khiến em vô cùng khó chịu

Chưa bao giờ sự bao dung của bản thân lại khiến em ghét tới mức này, cái cảm xúc này là gì đây, hỏi em có tha thứ cho họ không? Chắc chắn là không. Nhưng hỏi em có hận họ không, ghét bỏ hay rời xa thì đột nhiên cổ họng em lại nghẹn lại, có hay không??

Đột nhiên nhận ra điều bất thường của bản thân, em liền lắc lắc đầu, không đúng em rất hận họ, ghét cái tình yêu ấu trĩ dành cho em, vốn dĩ phải luôn là vậy. Em dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, liếc nhìn về cái đám Alpha lớn đầu còn đang chiến tranh với nhau ho khan

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.