Khi đoạn Video kết thúc cũng chính là lúc bản chất Hắc ám đã chiếm lấy cơ thể của Takemichi, ném vỡ chiếc điện thoại đó, em trầm giọng nói:
\”Bắt Terano South cùng ả ta về đây\”.
Nhóm Akkun nhanh chóng nghe lệnh Takemichi mà chạy đi, rời khỏi bệnh viện, chỉ để mỗi mình Takuya ở lại, anh ôm đầu đau khổ dựa lưng vào tường ngồi bệt xuống nền đất lạnh, nước mắt anh không ngừng tuông ra, miệng thì lẫm bẩm.
Takemichi nhìn thấy nhưng cũng chẳng nói gì bởi vì em biết người có thế giúp anh bình tĩnh lại chỉ có thể là Megumi cô đang nằm vật vờ giữa sự sông và cái chết.
Im lặng đến lạ thường, em rút điện thoại ra bấm số gọi cho ai đó:\”Em sẽ thất hứa lần này\”.
[…Đừng làm quá sức Michi, anh sẽ trở lại Tokyo sớm thôi].
Chỉ vỏn vẹn hai câu nhưng ý nghĩa thì nhiều vô cùng, người không biết, chỉ có những kẻ trong cuộc mới biết, Takemichi đã không còn là Takemichi lúc trước nữa rồi, em bây giờ đã trở thành một con ác quỷ, một con ác quỷ khiến ai nghe tới cũng phải cúi người sợ hãi.
Hai..Ba tiếng trôi qua, ánh đèn đỏ của phòng phẫu thuật lúc này cũng chợt tắt, một vị bác sĩ thân mặc trên mình bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá bước ra, sắc mặt mệt mỏi chưa kịp lên tiếng đã phải nuốt lại.
Takuya vừa thấy bác sĩ bước ra liên nhanh chóng chạy đến gẫn bác sĩ, lắc mạnh hai vai ông, biểu cảm khổ sở đau đớn vô cùng, thở dài một hơi, Takemichi chậm rãi đi đến bên cạnh anh, đặt tay lên kêu anh bình tỉnh lại xong mới nghiêm túc lên tiếng:
\”Xin lỗi vì hành động quá khích của bạn tôi nhưng\”
\”Em gái tôi sao rồi ?\” Takemichi gằn giọng giống như tra hỏi ông hơn là hỏi thăm tình hình bệnh nhân, vị bác sĩ xanh mặt lấy khăn tay lau vài vệt mồ hôi lạnh, cả người hơi run rẩy đáp:
\”Chúng tôi đã cố gắn hết sức có thể…\”.
[…]
Takemichi cùng Takuya rời khỏi bệnh viện, cả người anh như xác chết vô hồn, cứ thẩn thờ mà bước đi, em bênh cạnh cũng không biết làm gì chỉ có thể đặt tay lên vai anh nói đôi ba lời an ủi
\”Đừng vì con bé mà tự huỷ hoại bản thân Takuya\”.
\”Megumi không muốn nhìn thấy mày như vậy đâu…\”.
Takuya chỉ gật đầu cho có lệ, anh quay người bước đi nhanh chóng, Takemichi ở phía sau cũng buồn bã thay cho anh, suy cho cũng thì kẻ đau đớn nhất cũng chính là Takuya, em biết rõ anh đang muốn đi đâu, đi đến nơi là anh và Megumi cô từng gặp nhau lần đầu.
Một cuộc điện thoại được gọi vào máy của em.
Takemichi bắt máy, em hỏi:\”Hanagaki Xin nghe\”.
[Bọn chị đã bắt được Terano South].
[Thật may mắn khi chúng ta đã cài gián điệp vào Lục Ba La Đơn Đại]
Takemichi cau mày, em trầm giọng hỏi:\”Còn Rin? ả ta đâu?\”.
[Hắc Long không thể xâm phạm vào lãnh thổ của Touman].