[Allsakura/Wbk] Phương Pháp Sống Sót Của Mối Tình Đầu – Ngoại truyện: Sau khi em rời đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Allsakura/Wbk] Phương Pháp Sống Sót Của Mối Tình Đầu - Ngoại truyện: Sau khi em rời đi

Ánh đèn hiu hắt, cơn gió lạnh buổi đêm khiến Sakura run rẩy. Cậu bước từng bước về phía trước, bên trong chỉ toàn là ngổn ngang đã chất thành đống từ khi nào.

Trong suốt quãng đường đi, cậu đã suy nghĩ rất nhiều, trái tim nhói đau theo từng cơn. Nó không mãnh liệt nhưng nỗi đau cứ giai giẳng mãi chẳng ngừng, điều đó thật khó chịu.

Tay vịn lên lan can của cầu, ánh mắt nhìn xuống dòng sông êm ả. Trước đây, cậu luôn khó hiểu vì sao người lớn luôn có thể nhìn vào một điểm mãi không thôi. Giờ đây, điều đó đã được sáng tỏ, bởi thứ họ nhìn chẳng phải khung cảnh trước mắt mà là chính cuộc đời của họ.

Sakura hít một hơi thật sâu, ý nghĩ nhảy xuống loé lên trong đầu. Nhưng khi thực sự muốn buông bỏ mọi thứ, cậu ngừng lại. Trong đầu vô vàn suy nghĩ, vạn câu hỏi mà chắc rằng sẽ chẳng có câu trả lời.

Nếu cậu rời đi, con mèo nhỏ ngốc nghếch đó sẽ sống ra sao đây?

Khi cậu rời đi, liệu ba có nhìn cậu lấy một lần?

Nếu tìm đến thế giới khác, bản thân sẽ được hạnh phúc chứ?

Và khi đi rồi, những kẻ đó có nhận được báo ứng không? Hay chúng thoả mãn vì bản thân đã đạt được điều mình luôn mong muốn?

Anh ấy có buồn không? Có ai nhớ cậu không?

Sakura cười khổ, hoá ra bản thân vẫn còn nhiều thứ luyến tiếc đến vậy. Cậu đứng đó, mặc cho cơn gió ôm lấy thân thể đã gầy yếu của mình. Cái ôm lạnh đến cắt da cắt thịt nhưng cậu chẳng màng, bởi lẽ trong thâm tâm cũng dần bị bào mòn.

Chỉ là sau này, cậu vẫn rời đi, vào một chiều êm ả. Khi ấy, thế giới vẫn xoay, bầu trời vẫn trong xanh, mọi người vẫn bận rộn từng ngày. Nhưng đâu đó trên mảnh đất này, một sinh linh đã rời đi, mang theo linh hồn chắp vá bởi hàng ngàn vết thương gây ra.

Sakura rời đi khi bản thân sắp bước sang tuổi mười tám.

Sau khi rời đi, con mèo nhỏ nằm bên cạnh, đôi khi sẽ \”meo, meo\” vài tiếng để gọi cậu nhưng bất thành. Nó nằm gọn bên thi thể chủ nhân, nó thấy người đó lạnh. Nó muốn Sakura bớt lạnh, muốn cọ vào đối phương để người nó thương yêu nhận được chút hơi ấm.

Bản thân rời đi trong im lặng, mang theo những giấc mơ dở dang đã tan vỡ thành từng mảnh.

Lúc rời đi là vào bốn giờ chiều, nhưng phải đến tám giờ sáng hai tháng sau mới có người phát hiện. Nirei và Suo không tin vào mắt mình, khuôn mặt của Sakura dần bị thối rữa, đã chẳng còn lành lặn từ lâu, cơ thể lạnh băng.

Trái tim dường như có thứ gì đó bóp nghẹt, không thở nổi. Bàn tay run rẩy chạm vào người trước mặt, sự lạnh băng từ thi thể và hơn hết còn là một trái tim đã chết.

Chín giờ sáng, xe cảnh sát đã tới, không khí chìm trong sự tĩnh lặng, đầy căng thẳng. Họ chẳng ngờ người còn bên cạnh mình hôm nào, giờ đây đã rời đi để tìm một thế giới mới.

Có lẽ, thế giới này tàn nhẫn quá, đến mức chẳng có gì níu em ở lại.

Tin nhắn cuối cùng mà Sakura nhận được lại từ vị học trưởng lâu ngày chẳng gặp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.